TRÒ CHUYỆN ĐÊM KHUYA
Buổi tối, sau khi tắm gội và chải tóc, trong phòng đốt lò than ấm áp như mùa xuân, Tô Ly với mái tóc vẫn còn hơi ẩm, sai mấy nha hoàn lui xuống nghỉ ngơi, rồi tự mình đi đến bàn đọc sách bắt đầu luyện chữ.
Khi Quân Mặc bước vào, liền nhìn thấy một khung cảnh tuyệt đẹp như thế. Mỹ nhân dưới ánh đèn, cổ tay trắng như ngọc tuyết, ánh mắt thanh tĩnh như ánh trăng trên mặt nước, sợi tóc vốn được búi lên ban ngày nay buông dài xuống thắt lưng, càng tôn lên vòng eo thon nhỏ của nàng. Do Tô Ly vừa mới tắm, trong không khí phảng phất hương thơm dịu nhẹ.
“Ngươi đến rồi?” Tô Ly đặt bút xuống, nhìn về phía hắn.
Quân Mặc thu lại suy nghĩ, mỉm cười đáp: “Mỹ nhân có lời mời, sao dám không đến.”
Tô Ly đi quanh bàn sách, đến bên bàn, rót cho hắn và mình một chén trà nóng. Quân Mặc liếc nhìn lò than trong phòng, ngồi xuống uống một ngụm trà nóng.
“Phòng của Ly nhi chẳng lạnh chút nào.”
Tô Ly cũng uống một ngụm trà, nói: “Đó là lợi ích của việc chuẩn bị trước.”
Quân Mặc nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên mảnh sa che mặt: “Nàng có thể bỏ khăn che mặt ra, ta nhớ lần đầu gặp nhau, nàng rất tự nhiên bỏ nó, sao bây giờ lại e dè vậy?”
Tô Ly dừng tay một chút, đáp: “Sợ bẩn mắt của ngài.”
“Sao có thể? Nàng không tin ta ư?”
Tô Ly nhướng mày, không phải nàng không tin hắn, mà là không muốn chuyện trở nên phức tạp.
“Điện hạ…”
“Ta đã bảo, gọi ta là Tử Nham.”
Tô Ly cũng không tranh cãi, đổi giọng nói: “Tử Nham, hôm nay tìm ngài đến là có việc cần ngài giúp.”
“Việc gì?”
“Về Lục điện hạ, ngài đã điều tra được bao nhiêu rồi?”
Quân Mặc nghiêm túc đáp: “Hắn còn khó đoán hơn ta tưởng, ta phát hiện hắn còn bí mật nuôi một đội quân không nhỏ ở đất Thục, rốt cuộc hắn muốn làm gì chứ!”
Tô Ly không chút ngạc nhiên.
“Người của ngài quả thật không tầm thường, có thể phát hiện ra quân đội bí mật của hắn như vậy.”
Quân Mặc nhướng mày nói: “Đều nhờ Tô tiểu thư nhắc nhở, ta phát hiện hắn ngầm mở sòng bạc, kỹ viện để kiếm tiền, số tiền thu vào không hề nhỏ, lần theo manh mối này cũng thu được không ít thông tin.”
Tô Ly cười nói: “Ý đồ của Lục điện hạ rất rõ ràng, chính là vì vị trí đó.”
“Nếu hắn dám hành động, ta sẽ khiến hắn hối hận vì đã đến thế gian này.”
Tô Ly nhướng mày, hỏi: “Quan hệ giữa ngài và Thái tử rất tốt?”
Quân Mặc đáp: “Ta xem như lớn lên trên lưng Thái tử, chữ đầu tiên là huynh ấy dạy, lần đầu tiên kéo cung bắn tên cũng là huynh ấy dạy.”
Tô Ly hiểu được vị trí của Thái tử trong lòng Quân Mặc, trong hoàng gia, có tình huynh đệ như vậy quả thật hiếm có. Không trách, kiếp trước nghe nói có thuốc cứu được Thái tử, dù biết nguy hiểm, hắn cũng chẳng ngại lao vào, vì vậy mà bệnh hàn càng nặng, cả đời phải gắn liền với xe lăn.
Nén lại cảm giác áy náy trong lòng, Tô Ly nói: “Vậy nên, nhân lúc Lục điện hạ ở chỗ sáng, chúng ta ở chỗ tối, có thể bắt đầu từ từ nhổ sạch thế lực của hắn.”
Nghe nàng nói vậy, Quân Mặc nhìn nàng với vẻ kỳ lạ.
Tô Ly hỏi: “Sao vậy?”
“Nàng có thù oán gì với Quân Hồi sao?”
Tô Ly hỏi lại: “Sao ngài nghĩ vậy?”
“Ta vì Thái tử huynh nên phải đối địch với hắn. Còn nàng là con gái của một triều thần, giữa nàng và Quân Hồi không có liên hệ gì, vì sao nàng lại muốn đối đầu với hắn? Hơn nữa, nàng hình như rất hiểu hắn.”
Tô Ly cười đáp: “Có lẽ kiếp trước có thù chăng. Với lại, Hoàng hậu và Thái tử có ân với ta, có kẻ muốn hại Thái tử điện hạ, ta đương nhiên phải góp sức.”
Quân Mặc nhìn nàng, Tô Ly cũng không né tránh mà nhìn thẳng vào hắn.
Quân Mặc thu lại ánh mắt, nói: “Thôi vậy, nàng không muốn nói thì không nói.”
Trong lòng Tô Ly thở phào nhẹ nhõm.
“Ta nhận được tin, dạo gần đây ở phương Nam mưa nhiều, còn phương Bắc thì bắt đầu có tuyết rơi, e rằng không lâu nữa đường sá sẽ bị tuyết lớn phong tỏa. Lúc đó phía Nam sẽ gặp nạn đói do hạn hán, mà không được triều đình phương Bắc cứu trợ, tình hình sẽ rất tệ.” Tô Ly nhíu mày nói.
Quân Mặc ngạc nhiên nói: “Ta cũng mới nhận được tin, mà nàng biết nhanh như vậy sao?”
“Chỉ là tình cờ thôi, mấy hôm trước ta cho người xuống phía Nam thu mua vật tư, họ đã báo lại.”
Quân Mặc gõ nhẹ ngón tay trên mặt bàn, Tô Ly nhíu mày, đây cũng là thói quen của nàng.
“Đúng vậy, cho nên, vài ngày trước ta đã cho vận chuyển một lô lương thực tới đó, ngày mai cũng định tấu lên phụ hoàng, để bắt đầu vận chuyển lương thực.”
Tô Ly nói: “Phía Nam chưa có tin tức gì truyền lên, chỉ e là có kẻ cố ý che giấu. Nếu ngài báo lên, e rằng hoàng thượng sẽ nghi ngờ.”
Hoàng thượng còn chưa nhận được tin, ngài là một vương gia đã biết trước, không phải để lại miệng lưỡi cho bọn ngôn quan sao?
Quân Mặc nhíu mày nói: “Nàng nói cũng có lý, nhưng ta không thể nhìn bao nhiêu dân chúng chết đói như vậy. Đợi đến khi phụ hoàng nhận được tin tức, chỉ e đã muộn rồi. Những tên quan tham này vì tiền đồ của mình mà giấu giếm, thật coi mạng dân như cỏ rác.”
Tô Ly thở dài, chỉ e rằng quan viên che giấu không chỉ vì tiền đồ, mà còn có âm mưu của Quân Hồi. Chỉ cần triều đình không kịp cứu đói, đến khi hắn tung lương thực ra, hắn sẽ chiếm được lòng dân.
“Thế này đi, người của ta ở phía Nam đã xây dựng vài kho lương, cũng thu mua được chút lương thực, đến lúc đó tất cả giao cho ngài, để ngài đứng ra cứu trợ.”
Nàng muốn đoạt lấy hào quang vốn thuộc về Quân Hồi để dành cho Quân Mặc. Quân Mặc sửng sốt.
“Ly nhi quả là người giàu có, nhưng kho lương và lương thực là của nàng, ta không thể chiếm làm của mình.”
Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa Quân Hồi và Quân Mặc. Nếu là Quân Hồi, hắn sẽ tận dụng mọi thứ để lấy công lao về mình.
Tô Ly lại nói tiếp: “Nhưng cứu tế ở địa phương chắc chắn phải giao thiệp với quan viên nơi đó, chỉ có thân phận hoàng tử của ngài mới làm được việc này, cũng không khiến hoàng thượng nghi ngờ.”
Quân Mặc cười nói: “Nếu nàng lo lắng điều đó thì không cần thiết. Nàng quên rồi sao, nàng là Vương phi tương lai của ta, quyền lực của nàng cũng không nhỏ. Tất nhiên, đến lúc đó, ta sẽ tự mình đi một chuyến.”
Tô Ly vỗ trán, sao nàng lại quên mất, nàng đã được ban hôn rồi. Nàng và Vương gia, dù thế nào thì trong mắt người ngoài cũng là một thể.
Tô Ly nói: “Được, đến lúc đó chúng ta cùng đi.”
“Phụ mẫu của nàng sẽ cho phép nàng đi xa vậy sao?”
“Ta tự sẽ thuyết phục phụ mẫu.”
Quân Mặc lại nói: “Số lương thực ta vận chuyển chẳng khác nào muối bỏ biển, lương thực trong kho của nàng đủ không?”
Tô Ly cười nói: “Đủ!”
Lương thực trong kho của nàng không đủ, thì kho lương của Quân Hồi lại đủ! Dù sao đó đều là do hắn đầu cơ nâng giá, nàng sẽ giúp hắn trả lại cho dân! Quân Hồi, lần này mất đi danh xưng hiền vương, sau này ngươi còn có thể như kiếp trước, được hoàng thượng trọng dụng sao?
Hai người trong căn phòng ấm áp, vừa uống trà nóng vừa trò chuyện, trong đêm tuyết rơi này, lại sinh ra mấy phần ấm áp. Cuối cùng Tô Ly cảm thấy có chút buồn ngủ, đứng lên nói: “Không còn sớm nữa, điện hạ về thôi.”
Quân Mặc nói: “Vừa nói xong đã đuổi người, Ly nhi thật vô tình.”
Cuối câu của hắn vương ý cười, giọng nói thanh khiết dịu dàng, tựa như chiếc lông vũ khẽ đáp xuống lòng người.
Tô Ly không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, Quân Mặc thu lại ý cười.
“Mặc Vân.”
Mặc Vân xuất hiện trong phòng.
“Thuộc hạ có mặt!”
Quân Mặc nhìn Tô Ly, nhưng lời nói lại dành cho Mặc Vân: “Từ nay về sau, Tô tiểu thư chính là chủ tử duy nhất của ngươi, ngươi sẽ theo nàng, nghe lệnh nàng, hiểu chưa?”
Mặc Vân ngẩn người, ngẩng đầu lên. Nhìn thấy vẻ nghiêm túc của Quân Mặc, lại cúi đầu nói: “Dạ!”
Sau đó quỳ một gối trước Tô Ly: “Mặc Vân bái kiến chủ tử!”
Ban đầu, khi nàng được phái đến bên tiểu thư, quả thật có chút không tình nguyện. Một tiểu thư khuê các, cần đến hộ vệ Mặc vệ của nàng sao, chẳng phải là quá lãng phí tài năng rồi sao? Nhưng qua thời gian, nàng nhận ra tiểu thư thật sự không giống những tiểu thư khuê các khác. Một tiểu thư như thế, nàng nguyện lòng theo.
Tô Ly nhìn Quân Mặc rồi lại nhìn Mặc Vân.
“Ngươi đứng dậy đi.”
“Dạ, tiểu thư!”
Tô Ly nói: “Cứ gọi ta là tiểu thư thôi.”
“Dạ, tiểu thư.”
Đợi Mặc Vân lui ra, Tô Ly nhìn Quân Mặc nói: “Ngài không cần làm vậy, ta không để tâm đâu.”
Quân Mặc cười nói: “Thật ra Mặc Vân từ khi theo nàng cũng không báo cáo gì về nàng cho ta. Chỉ là ta vẫn là chủ cũ của nàng, nên nàng không tiện ra tay với ta.”
“Ta hiểu, cảm ơn ngài.”
“Giữa chúng ta, không cần cảm ơn. Nàng nghỉ ngơi đi, ta đi trước.”
Nói xong câu này, hắn như lúc đến, lại nhẹ nhàng lật cửa sổ mà ra, biến mất trong đêm tuyết rơi.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
