TRONG CƠN HOẠN NẠN
Trời vừa tảng sáng, các đại thần đã phải lên triều.
Vừa bước xuống xe ngựa, ai nấy đều rùng mình vì cái lạnh thấu xương.
“Thời tiết quái quỷ gì thế này, lạnh chết người!”
“Ôi, Trương đại nhân, hôm nay ngài đến sớm nhỉ.”
“Vương đại nhân cũng vậy.”
Bên ngoài hoàng cung, các triều thần vừa xoa tay vừa đi về phía đại điện.
“Ây, Trương đại nhân, nhà ngài mua được than chưa?”
“Nhắc tới lại bực, không biết đám người dưới làm ăn thế nào! Mua than mấy ngày nay mà chẳng thấy đâu! Thật là nuôi một đám vô dụng.”
“Trương đại nhân cũng đừng nóng giận, phủ của ta cũng vậy. Nghe nói năm nay các thương gia chưa kịp sản xuất than đã gặp tuyết rơi, số than còn dư từ năm ngoái sớm đã được gửi tới các phủ vương gia và hoàng tử.”
Lúc này, một vị đại nhân khác cũng chen vào nói: “Mọi năm triều đình cũng có phát, nhưng năm nay sự việc đột ngột, chắc không có đâu.”
“Ài, năm nay Tết chẳng dễ qua chút nào.”
“Còn gì nữa, bây giờ than vàng quý hơn cả vàng, có tiền cũng chẳng mua nổi!”
Nghe các triều thần rì rầm phàn nàn, Tô thượng thư và Vệ Hy Vĩnh nhìn nhau, cúi đầu im lặng. Trong lòng họ nghĩ đến việc nhà mình mỗi viện đều có mấy chậu than, ngay cả trên xe ngựa khi lên triều cũng có đặt một chậu, liệu có phải quá xa xỉ rồi không. Tô thượng thư thầm vui sướng trong lòng, vẫn là con gái có tầm nhìn xa, nếu không nhà mình cũng chịu cảnh rét buốt.
Vào đến đại điện, bên trong có đốt lò than, cuối cùng cũng ấm áp hơn.
“Lão phu chưa bao giờ cảm thấy thích lên triều như hôm nay.”
“Phải đó, ở đại điện này còn ấm hơn ở nhà.”
Các đại thần cử động đôi tay và chân tê cứng vì lạnh, thở phào nhẹ nhõm.
Dần dần, các đại thần đã đến đông đủ, ai vào cũng xoa tay hà hơi.
“Hoàng thượng giá lâm!”
“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
“Bình thân.”
Hoàng thượng nhìn các đại thần phía dưới, ai nấy đều thở ra khói trắng, trong lòng vừa áy náy lại vừa có chút tự đắc.
“Năm nay thời tiết thay đổi đột ngột, nguồn cung than vàng không đủ, các khanh cố gắng chịu đựng thêm chút nữa.”
Hoàng thượng đã nói vậy, dù trong lòng không thoải mái, các triều thần cũng không dám biểu lộ ra ngoài.
Sau khi nói vài chuyện không quan trọng, buổi triều kết thúc.
Hoàng thượng nghĩ, việc lên triều mỗi ngày thật chẳng dễ chịu, nhưng đây là quy tắc tổ tiên để lại, dù không có chuyện gì cũng phải đến ngồi một lúc.
“Đã bãi triều, sao các khanh còn chưa đi?”
Hoàng thượng thấy đa phần các triều thần vẫn chưa nhúc nhích, liền hỏi.
Ngày thường, chỉ cần ông vừa rời khỏi long ỷ, là chỉ còn thấy lưng của họ.
Các triều thần mặt mày ủ rũ, mới vừa được ấm lên chút đã bãi triều rồi sao?
“Chúng thần… còn cần thảo luận với Vương đại nhân về vụ án nhà họ Lý.”
Tô thượng thư thắc mắc: “Vụ án của thiếu phụ nhà họ Lý? Vụ này mà cũng làm phiền đến hai vị đại nhân?”
Vụ án nhà họ Lý triều thần đều biết là do Lý đại nhân là quan trong triều, nhưng dù là quan, việc phụ nữ ngoại tình đâu có cần tới hình bộ xử lý.
Vài vị đại thần vẻ mặt xấu hổ, họ chỉ là tiện miệng nói vậy thôi.
Hoàng thượng lại nhìn sang những người khác: “Các ngươi cũng muốn thảo luận về vụ nhà họ Lý sao?”
“Hoàng thượng đùa rồi, chúng thần là muốn bàn về kỳ thi mùa thu năm nay.”
Hoàng thượng không nói thêm gì, phất tay dẫn theo thái giám rời đi.
Tô thượng thư nhìn vài đồng liêu, nói: “Các vị còn chưa đi sao?”
“Tô đại nhân cứ đi trước.”
Tô thượng thư lắc đầu, chậm rãi đi về phía cổng cung.
Vừa đến cổng, ông đã thấy xe ngựa của nhà mình đợi sẵn.
Nhanh chóng lên xe, uống một ngụm trà dưỡng sinh con gái đã chuẩn bị sẵn, ăn một miếng điểm tâm phu nhân chuẩn bị, thoải mái đến thở dài.
“Đúng là cuộc sống! Từ Cẩm, về phủ thôi.”
“Dạ, lão gia.”
Phủ Hữu Tướng
“Khụ khụ…”
“Mẫu thân, thêm một tấm chăn nữa đi.” Mạnh Chỉ Nhu lo lắng nói.
Mẫu thân nàng vừa mới khỏi bệnh, mà thời tiết lại trở lạnh đột ngột, phải làm sao đây?
“Không sao đâu, ta không lạnh, khụ khụ…”
“Tiểu thư, mau ra cổng phủ! Tô tiểu thư gửi than vàng đến cho chúng ta!” Mai Hương bước vào vui vẻ thông báo.
Mạnh Chỉ Nhu ngạc nhiên, than vàng? Làm sao Ly Nhi có than vàng?
Mạnh Chỉ Nhu nhanh chóng chạy ra, liền thấy đúng là xe ngựa của phủ Tô.
“Mạnh tiểu thư, đây là than mà tiểu thư nhà chúng ta gửi đến cho tiểu thư, tiểu thư nhà chúng ta đã căn dặn, than này chỉ dành cho người và phu nhân, không dành cho ai khác!”
Triệu thị vừa bước đến, ngẩn ra, rồi cười nói: “Ôi chao, chúng ta đều là người một nhà, cần gì phải so đo thế, thay ta cảm ơn tiểu thư nhà ngươi nhé. Quản gia, mau đem than này vào kho phủ đi!”
Gia đinh Tô phủ nói: “Tiểu thư nhà ta đã dặn, đây là cho Mạnh đại tiểu thư, những ai khác không được đụng đến! Mạnh tiểu thư, để tiểu nhân giúp người mang vào viện của phu nhân.”
Triệu thị cắn môi, nói: “Được được, không dùng thì thôi chứ gì?”
Đến khi đã vào phủ, chẳng phải vẫn thuộc về bà ta sao?
Mạnh Chỉ Nhu mỉm cười nói: “Thay ta cảm ơn Ly Nhi, giúp ta mang vào viện của mẫu thân đi.”
“Dạ!”
Triệu thị nhìn những hòm sắt trên xe, bĩu môi.
Than vàng quý thật, nhưng đâu cần phải đựng trong hòm sắt chứ!
Thấy gia đinh khiêng xuống vài hòm lớn, ánh mắt Mạnh Chỉ Nhu lóe lên vẻ ngạc nhiên.
Đến viện của Khúc thị, gia đinh đặt các hòm sắt xuống.
Hắn nói: “Mạnh tiểu thư, tiểu thư nhà chúng ta dặn rằng, các hòm này khó mở bằng ngoại lực, đây là ổ khóa Cửu Khúc của Mặc gia, tiểu thư bảo chỉ có người là có thể mở được.”
Mạnh Chỉ Nhu lập tức hiểu ý của Tô Ly.
“Ngươi về nói lại với tiểu thư nhà ngươi, ta rất cảm kích nàng ấy.”
Khóa Cửu Khúc là thứ mà hai người từng nghiên cứu cùng nhau, Ly Nhi sợ than sẽ bị người khác lấy mất, thật là tâm tư tinh tế.
Những hòm than vàng này còn quý hơn cả mấy hòm vàng!
Nàng sẽ không để tâm ý của Ly Nhi uổng phí.
“Nếu vậy, tiểu nhân xin cáo từ.”
“Ừm.”
Đợi gia đinh vừa rời đi, Triệu thị đã bước vào.
“Quản gia, đem các hòm này đi!”
“Dừng lại!” Mạnh Chỉ Nhu quát.
Triệu thị cười nói: “Đại tiểu thư, ngươi và phu nhân đâu dùng hết được chừng này, muội muội ngươi còn đang ốm, chúng ta dùng một ít thì có sao?”
Mạnh Chỉ Nhu lạnh lùng nói: “Đây là Tô tiểu thư tặng cho ta, các người không có phần đâu!”
“Than củi ngột ngạt quá, ngay cả hạ nhân cũng không dùng!”
Mạnh Chỉ Nhu đưa tay bảo vệ các hòm phía sau, nói: “Dù thế nào cũng không được đụng vào! Dù có khiêng đi, các người cũng không mở được!”
Triệu thị cười nhạt: “Sao không mở được, đem rìu bổ khóa là xong.”
Mạnh Chỉ Nhu đáp: “Đây là khóa Cửu Khúc của Mặc gia, ngươi không bổ được đâu.”
“Cái gì mà Cửu Khúc? Trên đời này không có cái khóa nào là không bổ được, quản gia, lấy rìu ra đây, bổ nó cho ta!”
“Dạ!”
Rất nhanh, một hạ nhân lực lưỡng cầm rìu bước tới.
Triệu thị nói: “Lôi đại tiểu thư ra!”
Mạnh Chỉ Nhu nói: “Ngươi dám! Ta vẫn là đại tiểu thư của phủ này!”
“Thứ lỗi, đại tiểu thư!”
Mạnh Chỉ Nhu bị kéo ra, tên hạ nhân giơ rìu chém mạnh vào ổ khóa.
“Choang choang” hai nhát, ổ khóa không hề suy chuyển.
“Hừ! Đúng là kỳ lạ! Phì phì!”
Tên hạ nhân nhổ vào tay, không tin lại chém thêm mấy nhát nữa.
Nhưng ổ khóa vẫn không chút động tĩnh.
Triệu thị nói: “Bổ hòm ra!”
Tên lực lưỡng kia chém hơn chục nhát vào hòm sắt, mà chẳng để lại dấu vết nào.
“Đừng phí công nữa, đây là đồ của Mặc gia, các ngươi dù bổ đến sáng mai cũng không mở được đâu.” Mạnh Chỉ Nhu cười lạnh nói.
Triệu thị nhìn nàng, nói: “Ngươi chắc chắn biết cách mở, mau mở ra cho ta!”
Mạnh Chỉ Nhu đứng yên không nhúc nhích.
“Ta bảo ngươi mở, không nghe sao? Ngươi…” bà ta giơ tay định đánh nàng.
“Dừng lại! Khụ khụ…”
Mạnh Chỉ Nhu lập tức quay lại đỡ Khúc thị.
“Mẫu thân, sao người lại ra đây?”
Khúc thị lạnh lùng nhìn Triệu thị.
“Ngươi dám đánh con gái ta?”
Triệu thị cười gượng: “Tỷ tỷ đừng hiểu lầm, thiếp nào dám đánh đại tiểu thư!”
“Cút ra khỏi đây!” Khúc thị chỉ vào cổng viện, lớn tiếng nói.
Nụ cười trên mặt Triệu thị cứng đờ.
“Tỷ tỷ…”
“Ta nói cút ra ngoài!”
“Ngươi! Chúng ta đi!” Triệu thị dẫn theo đám hạ nhân tức tối bỏ đi.
Đợi đến khi lão gia về, các ngươi cứ chờ đó mà xem!
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
