SỰ MẠNH MẼ CỦA KHÚC THỊ
Mạnh Chỉ Nhu dìu Khúc thị về phòng, rồi mở khóa lấy than vàng đốt lên, đặt trong phòng ngủ của Khúc thị. Dần dần, nhiệt độ trong phòng tăng lên, Mạnh Chỉ Nhu cũng hầu hạ mẫu thân uống thuốc.
“Tô tiểu thư quả thật là quý nhân của chúng ta.” Khúc thị nhìn những bông tuyết bên ngoài, rồi nhìn chậu than trong phòng, cảm thán.
Mạnh Chỉ Nhu gật đầu: “Đúng vậy, gặp được A Dao và Ly Nhi, con thật sự may mắn.”
Hai người vừa trò chuyện vừa dùng bữa tối, đang uống trà thì Mai Hương vội vã bước vào: “Phu nhân, tiểu thư, nô tỳ thấy lão gia đang đi về phía này, mặt mày không vui chút nào.”
Khúc thị điềm tĩnh đặt ly nước xuống, nói: “Có lẽ sau khi hạ triều, ông ấy đã nghe chuyện chúng ta có than vàng.”
Thấy con gái lo lắng, Khúc thị vỗ nhẹ tay nàng, nói: “Không sao đâu.”
Mạnh Chỉ Nhu gật đầu.
Quả nhiên, khi Tả tướng vào phòng, cảm nhận được sự ấm áp, ông nhìn quanh rồi thấy chậu than.
“Các người có than, sao không chia ra dùng? Không biết nhường cho người khác một chút sao?”
Giọng nói không mấy thân thiện, mang theo sự chất vấn đương nhiên. Khúc thị cười nhạt: “Đây là than mà tiểu thư nhà họ Tô đặc biệt tặng cho mẫu tử chúng ta.”
Tả tướng lạnh giọng: “Nhưng Vân nhi đang bệnh, nàng…”
“Nó bệnh là việc của nó, ngươi không mua được than thì nó chỉ có thể chịu lạnh. Số than này chỉ đủ cho hai mẫu tử ta dùng.”
Tả tướng thấy thái độ của bà, giận dữ chỉ vào bà lớn tiếng: “Nàng bây giờ trở thành con người thế nào rồi? Ích kỷ như vậy, xứng đáng làm chủ mẫu sao!”
Khúc thị bình thản cười nói: “Chủ mẫu này, ta cũng không muốn làm nữa. Mạnh Khởi Triều, chúng ta hòa ly đi.”
Đôi mắt Tả tướng mở to như hai chiếc chuông đồng.
“Gì… gì cơ? Hòa ly?”
Khúc thị gật đầu: “Hòa ly. Từ khi gả cho ngươi, ta tự hỏi mình chưa từng làm điều gì sai trái, nhưng còn ngươi thì sao? Sủng thiếp diệt thê, để cho một thị thiếp trèo lên đầu ta, bao nhiêu năm nay ta đã chịu đủ rồi.”
Tả tướng bực bội nói: “Nàng lại làm loạn gì đây? Chỉ là muốn nàng nhường một chút than thôi mà, có cần làm quá lên vậy không?”
Ông cảm thấy Khúc thị dạo này đã thay đổi, trở nên mạnh mẽ hơn.
“Ta không làm loạn, ta nói thật lòng.”
Tả tướng trầm giọng: “Ta không muốn nói về việc này lúc này, mau mang than ra đi! Trời lạnh thế này, nàng không thể ích kỷ quá.”
“Muốn than thì không có!”
Tả tướng thấy bà kiên quyết, quay sang nhìn Mạnh Chỉ Nhu: “Con đi mở cái hòm đó ra cho ta!”
Mạnh Chỉ Nhu đứng yên không nhúc nhích.
Tả tướng nổi giận: “Con là đứa con bất hiếu muốn chống lại phụ thân sao?”
“Đủ rồi!” Khúc thị đập mạnh chiếc ly xuống bàn.
“Ngươi nói mãi chưa xong sao! Đã bảo đây là than tiểu thư nhà họ Tô tặng cho mẫu tử chúng ta, ngươi định cưỡng ép cướp sao?”
Tả tướng nghĩ đến việc không lấy được than vàng hôm nay, thì Triệu thị lại làm ầm lên.
“Hôm nay nàng phải đưa than ra!” Tả tướng mặt lạnh, thái độ kiên quyết.
Khúc thị đứng dậy, “Ngươi ép ta phải vào cung gặp Hoàng hậu nương nương để phân giải sao?”
Một câu nói khiến Tả tướng khựng lại. Không chỉ vì cưỡng ép lấy than của thê tử là chuyện mất mặt, mà nếu chuyện này lan ra, ông sẽ chẳng có lợi lộc gì. Hoàng thượng còn phải gọi Khúc thị là sư muội, bao năm qua ông giữ được chức vị này cũng nhờ sự nể tình của Hoàng thượng đối với nhạc phụ của ông. Hoàng đế và Hoàng hậu sẽ đứng về phía ai, không cần nghĩ cũng biết.
“Ngươi! Thật là ngang bướng! Hừ!” Tả tướng giận dữ phất tay áo bỏ đi. Đám hạ nhân xung quanh đều ngạc nhiên, đây là lần thứ hai trong mấy ngày gần đây ông bỏ đi trong tức giận, điều chưa từng xảy ra trước đây.
Về tới phòng, Triệu thị đang ngóng cổ chờ đợi.
“Lão gia, than đâu rồi?”
“Không có.”
Triệu thị kinh ngạc, cao giọng nói: “Không có? Sao lại không có? Ngay cả lão gia cũng không lấy được sao?”
“Tỷ tỷ thật là quá đáng, trời lạnh như thế này, mà đành lòng để lão gia chịu lạnh sao.”
“Được rồi, than củi cũng không đến nỗi không dùng được, chịu đựng một chút đi.” Tả tướng bất lực nói.
“Lão gia, sao ông lại…”
Tả tướng phẩy tay nói: “Dạo này đừng có mà chọc giận bà ấy.”
Triệu thị thoáng nét nghi hoặc trong mắt.
“Thiếp nào dám chọc giận phu nhân? Lão gia nói chuyện thật là không đúng lý…”
…
Thời gian thấm thoắt trôi qua mấy ngày nữa.
“Mẫu thân, cữu cữu đã gửi thư hồi âm rồi!”
Mạnh Chỉ Nhu từ ngoài chạy vào, gương mặt ửng đỏ. Mấy ngày nay Khúc thị chăm chỉ dùng thuốc, sức khỏe cũng đã hồi phục phần nào.
“Mau đưa ta xem!”
Trước đây, không phải bà chưa từng nhận được thư của ca ca, nhưng lần này thư chắc chắn sẽ có nội dung khác. Mạnh Chỉ Nhu đưa thư cho mẫu thân, rồi ngồi xuống bên cạnh cùng xem.
Khúc thị đọc thư, mắt bà dần dâng lệ, xem xong, nước mắt bà đã tuôn rơi đầy mặt.
“Là ta không có chí khí, khiến ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của con tuổi già vẫn phải lo lắng.”
Mạnh Chỉ Nhu lau nước mắt cho mẫu thân, an ủi: “Mẫu thân đừng buồn, từ nay sẽ là những ngày tháng tốt đẹp.”
Khúc thị gật đầu, nói: “Đi, cùng ta đến tiền viện.”
Mạnh Chỉ Nhu gật đầu, dìu mẫu thân đi ra ngoài.
“Ồ! Tỷ tỷ sao lại ra đây?” Triệu thị thấy hai mẫu tử Khúc thị bước ra, liền cất giọng chói tai hỏi.
Hôm nay là ngày nghỉ, Tả tướng cũng ở trong phủ. Thấy Khúc thị bước ra, ông hỏi: “Nàng khỏe rồi sao?”
Khúc thị chưa kịp trả lời, Triệu thị đã nói: “Tỷ tỷ trong phòng có than vàng ấm áp như thế, bệnh tất nhiên sẽ khỏi, đâu giống chúng ta, mỗi ngày đều phải chịu rét, mới thật là dễ bệnh.”
Khúc thị không để ý đến lời mỉa mai của bà ta, nhìn bà ta nói: “Các ngươi đều ở đây cả, ngươi quản lý công quỹ của phủ, đây là danh sách đồ sính lễ của ta, ngươi sắp xếp cho đầy đủ, từ nay ta sẽ tự mình quản lý.”
Triệu thị lập tức nhảy dựng lên.
“Tỷ tỷ, tỷ nói đùa sao? Đồ sính lễ của tỷ đã được đưa vào công quỹ của phủ lâu rồi, giờ lấy đâu ra nữa?”
Khúc thị lạnh lùng nói: “Đơn giản thôi, ta cũng không làm khó ngươi, những gì đã đưa ra ngoài không cần đòi lại, chỉ cần quy ra thành bạc.”
Tả tướng đứng dậy nói: “Thân thể nàng không tốt, Triệu thị thay nàng quản lý những việc này là được rồi, cần gì phải bận tâm.”
Đồ sính lễ của Khúc thị phần lớn là tranh chữ của danh nhân, ông vào chốn quan trường đã không biết bao nhiêu lần tặng đi, nếu quy thành bạc thì chẳng phải là vét cạn phủ Tả tướng sao?
Khúc thị cười lạnh: “Không cần, thân thể ta đã khỏe rồi. Hơn nữa Chỉ Nhu cũng đã lớn, đây vốn là của hồi môn ta để lại cho nó, giờ là lúc nó học cách quản lý những thứ này.”
Triệu thị mặt mày khó coi, nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải tỷ đang làm khó ta sao?”
“Khó gì chứ? Danh sách đồ sính lễ đều có ghi chú giá trị bạc phía sau từng món. Hay là phủ Tả tướng này rộng lớn như vậy mà lại muốn chiếm đoạt sính lễ của một nữ nhân? Nếu chuyện này lan ra ngoài, Mạnh Khởi Triều, e rằng ngươi sẽ trở thành trò cười của thiên hạ.”
Tả tướng sắc mặt khó coi, nói với Triệu thị: “Đem đồ sính lễ của nàng ấy ra, giao lại cho nàng ấy!”
Triệu thị không cam lòng, bà ta hiểu rõ giá trị của đồ sính lễ của Khúc thị hơn ai hết. Khúc thị thật may mắn, gặp được phụ mẫu thương yêu hết mực. Khúc gia tuy có vẻ bình thường, nhưng của hồi môn toàn là tranh chữ.
Ban đầu, bà ta không để tâm, nhưng khi cầm một bức tranh đem cầm, giá mà chủ tiệm đưa ra khiến bà ta mừng rỡ bất ngờ. Giao lại số tài sản lớn như vậy chẳng khác nào cắt da cắt thịt của bà ta. Bà ta cứ ngỡ rằng Khúc thị sẽ chẳng sống thêm bao lâu nữa vì sức khỏe ngày càng yếu, đến khi bà ta chết đi, số hồi môn này chẳng phải sẽ là của bà ta sao.
Không ngờ, giữa đường lại xuất hiện Tô Ly.
Từ khi Tô Ly đến chữa bệnh cho Khúc thị, sức khỏe Khúc thị càng ngày càng tốt hơn.
“Lão gia, phủ ta làm gì còn đủ bạc như vậy?”
Tả tướng nhìn Triệu thị một cái, bà ta tránh ánh mắt của ông.
Tả tướng lạnh giọng nói: “Phủ còn bao nhiêu bạc, ta tự biết rõ.”
Khúc thị không để ý đến họ, lạnh lùng nói: “Cho ngươi hai ngày, nếu thiếu thứ gì, ta sẽ vào cung nói chuyện với Hoàng hậu nương nương. Lâu rồi không ra khỏi phủ, giờ sức khỏe đã tốt, ta cũng muốn ra ngoài nhiều hơn.”
Nói xong, bà không để ý đến sắc mặt hai người kia, thẳng thừng dẫn con gái rời khỏi tiền sảnh.
“Lão gia! Ông xem bà ta kìa!”
Tả tướng nhìn bóng lưng Khúc thị lạnh lùng, quay sang Triệu thị nói: “Nói thật cho ta biết, có phải ngươi cũng đã động vào những thứ đó không?”
“Không… không có!”
“Hừ! Tốt nhất là không có, những thứ thiếu thì phải bù bằng bạc cho đủ, nếu ta nghe thấy lời đàm tiếu gì bên ngoài, ta sẽ hỏi tội ngươi!”
Triệu thị lần đầu thấy ông tức giận, vội vàng gật đầu.
“Dạ… dạ.”
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
