Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 96

NGUY CƠ

Sáng sớm, quản gia đến báo rằng cửa tiệm ở phố Đông đã gần hoàn tất việc trang trí theo bản vẽ. Nghe vậy, Tô Ly lập tức dẫn Tư Cầm đi ra ngoài.

Cửa tiệm nằm trên phố Đông, vị trí ngay trên con phố chính, gồm ba tầng lầu rộng rãi. Vừa vào cửa, nàng đã thấy bàn ghế lẩu được bày trí gọn gàng, sạch sẽ và sáng sủa, mọi thứ y như bản vẽ của nàng.

Lúc này, một nam tử dung mạo bình thường bước đến, chính là Hứa Mộ Bạch đã che giấu dung nhan thật của mình.

Hứa Mộ Bạch tiến lên, chắp tay chào: “Tiểu thư.”

Tô Ly mỉm cười gật đầu: “Hứa công tử đến sớm nhỉ?”

Hứa Mộ Bạch đáp: “Những ngày gần đây ta đều ghé qua. Tiểu thư, tầng một được thiết kế theo ý người, chia làm đại sảnh – khu vực dùng bữa, quầy thu ngân, bếp và khu vực thực phẩm, còn bố trí thêm khu chờ bên cạnh cửa vào.”

Tô Ly gật đầu, cảm thấy mọi thứ còn tốt hơn cả các quán lẩu ở kiếp trước, vượt ngoài mong đợi của nàng.

“Tiểu thư, chúng ta lên tầng hai xem thử chứ?”

Tô Ly gật đầu, theo Hứa Mộ Bạch đi lên tầng hai.

“Tầng hai cũng theo bản vẽ của người, ở giữa là khoảng không, có thể nhìn thẳng xuống đại sảnh tầng một. Bốn phía đều có cầu thang dẫn lên, tiện cho việc chuyển món. Tầng hai có tổng cộng ba mươi hai phòng riêng, mỗi phòng đều được đặt tên và trang trí theo ý nghĩa của từng cái tên.”

Tô Ly nhìn thấy trên đầu mỗi phòng riêng đều có một tấm biển tên. Nàng bước vào một phòng có biển đề “Thanh Phong Hiên”.

Hứa Mộ Bạch giải thích: “Tên này lấy từ câu thơ nổi tiếng của Tô Đông Pha, ‘Thanh phong từ lai’ (Gió trong thổi đến). Phòng này có không gian tĩnh mịch, thích hợp để thương nhân bàn bạc công việc hoặc văn nhân gặp gỡ.”

Tô Ly gật đầu, Hứa Mộ Bạch quả thực là một người giỏi làm ăn.

Nàng bước vào phòng kế bên, biển đề “Bách Hoa Thâm Xứ”.

Hứa Mộ Bạch giải thích: “Tên này lấy từ câu thơ ‘Thập lý lâu đài ỷ thúy vi, bách hoa thâm xứ đỗ quyên đề’ (Mười dặm lâu đài tựa màu xanh, sâu trong vườn hoa đỗ quyên kêu).”

Trong phòng, trên tường là bức tranh hoa trăm sắc đua nở, tạo cảm giác như đang ở giữa rừng hoa, rất phù hợp với tên ‘Bách Hoa Thâm Xứ’.

Họ lần lượt đi qua từng phòng, mỗi phòng đều khiến người ta cảm thấy mới mẻ.

Ba mươi sáu phòng, với cách trang trí đặc biệt từ gương, tranh, ánh sáng, treo đồ, màu sắc, tạo nên sự hài hòa hoàn hảo.

Tòa nhà không đơn độc, các lầu các, đình đài nối tiếp nhau, mái ngói cong vút, mặt sau là hồ nước, từ tầng hai nhìn ra có thể thấy sương khói mờ ảo, cảnh trí tuyệt đẹp, rất phù hợp để khách phương xa đến thưởng cảnh, vị trí địa lý thật lý tưởng.

Tầng ba được Tô Ly đặc biệt yêu cầu dành riêng, các phòng rộng hơn và xa hoa hơn. Mở cửa sổ, tầm nhìn càng thêm rộng lớn.

Nhìn xong, trong lòng Tô Ly không khỏi phấn khởi, nàng có thể tưởng tượng được khi quán lẩu này khai trương, sẽ được mọi người đón nhận thế nào.

“Tiểu thư, tửu lâu này còn chưa có tên, đợi người đặt tên.” Hứa Mộ Bạch nhìn Tô Ly nói.

Tô Ly đứng bên cửa sổ, nhìn hồ nước phía xa.

“Gọi là ‘Kim Triêu Túy’ (Hôm Nay Say) đi. Đúng lúc ta biết một công thức pha rượu, để ta thử, nếu thành công sẽ kết hợp với lẩu.”

Hứa Mộ Bạch gật đầu: “‘Kim triêu hữu tửu kim triêu túy’ (Hôm nay có rượu hôm nay say), lẩu kết hợp với mỹ tửu, tuyệt vời!”

Tô Ly cười nói: “Ngươi đã tìm được người làm việc chưa?”

Hứa Mộ Bạch đáp: “Lẩu quan trọng nhất là phần nước dùng, còn lại chủ yếu là lễ nghi phục vụ, nên không khó. Ta đã theo ý người, cho người truyền thụ lễ nghi và đặt may đồng phục.”

Tô Ly gật đầu: “Đừng quên thêu ba chữ ‘Kim Triêu Túy’ lên đồng phục.”

Hứa Mộ Bạch ngẩn ra, rồi mắt sáng lên: “Tuyệt diệu! Đúng là tiểu thư!”

Tô Ly mỉm cười, đây cũng chỉ là học hỏi từ người khác mà thôi.

Hai người lại trò chuyện một lúc, Tô Ly sau đó cùng Tư Cầm rời đi. Trên xe ngựa, lòng Tư Cầm vẫn đầy phấn khích.

“Tiểu thư, Hứa công tử quả thực tài hoa, Mặc Họa quả không nhìn lầm người.”

Ai ngờ được, người từng bẩn thỉu hơn cả ăn mày ấy, lại là một người tài giỏi đến vậy?

Tô Ly cười nói: “Mặc Họa đúng là không giấu nổi chuyện gì, các ngươi đều biết cả rồi.”

Tư Cầm che miệng cười, nói: “Ai mà không biết được? Suốt ngày ‘Hứa công tử’ này, ‘Hứa công tử’ kia, không muốn biết cũng khó.”

Tô Ly cười, không nói gì thêm.

Tư Cầm thắc mắc hỏi: “Tiểu thư, nô tỳ chỉ tò mò, sao người biết Hứa công tử tài giỏi đến vậy?”

Tô Ly cười đáp: “Tiểu thư nhà ngươi biết bói toán đấy.”

Tư Cầm bĩu môi: “Tiểu thư chỉ nói bừa thôi.”

Hai người trò chuyện, thời gian trôi qua lúc nào không hay. Tư Cầm định nói gì đó thì sắc mặt Tô Ly đột nhiên thay đổi.

“Đừng nói gì cả!”

Tư Cầm lập tức im lặng, trong lòng đầy nghi hoặc.

Tô Ly im lặng một lúc, rồi khẽ nói: “Ngươi không thấy bên ngoài quá yên tĩnh sao?”

Sắc mặt Tư Cầm lập tức tái đi, nàng đã không để ý, nhưng giờ được nhắc mới nhận ra, bên ngoài ngoài tiếng lăn bánh xe, không hề có tiếng người.

Đây không phải là đường phố!

Tô Ly khẽ nhấc một góc rèm xe lên, thấy bên ngoài toàn là cây cỏ hoang dại.

Đây là đường ra khỏi thành, mà còn không phải quan đạo!

“Tiểu thư…” Giọng Tư Cầm run rẩy.

Tô Ly hạ giọng: “Tư Cầm, nghe kỹ lời ta. Mục tiêu của bọn chúng là ta, lát nữa ngươi nhân lúc hỗn loạn nhảy xuống xe, quay về tìm Cảnh Vương.”

Hiện tại mẫu thân nàng đang mang thai, không chịu nổi kinh động. Người nàng nghĩ đến chỉ có Quân Mặc.

“Tiểu thư, nô tỳ không thể để người lại một mình! Tiểu thư, lát nữa nô tỳ sẽ cầm chân bọn chúng, người chạy đi!” Tư Cầm nắm chặt tay nàng, ánh mắt đầy kiên quyết.

Tô Ly nói: “Đây là mệnh lệnh!”

“Tiểu thư, chúng ta đổi y phục đi! Để nô tỳ thay người!”

Tô Ly giữ chặt tay nàng, lạnh lùng nói: “Ta là tiểu thư, ngươi phải nghe lời ta!”

Kiếp trước Tư Cầm đã chết vì nàng, kiếp này, nàng nhất định phải bảo vệ nàng ấy!

“Tiểu thư…”

“Nghe lời!” Sắc mặt Tô Ly kiên quyết.

Bọn chúng chắc chắn còn có người mai phục, không chỉ có người đánh xe. Không biết Mặc Vân ra sao rồi? Không biết đối phương là ai, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Tô Ly siết chặt tay, nói không sợ là dối lòng. Nàng vẫn chưa báo hết thù, kiếp này, nàng trân trọng mạng sống vô cùng. Nàng và Tư Cầm nhìn nhau, Tô Ly bất ngờ vén màn xe, vung một nắm bột trắng ra ngoài.

“Tư Cầm, nhảy xuống xe!”

Tư Cầm nghiến răng, cả hai cùng nhảy khỏi xe ngựa.

“Tư Cầm, chạy về hướng Bắc!”

Tô Ly vừa chạy vừa cố ý chọn hướng ngược với Tư Cầm. Người đánh xe hít phải bột trắng, lập tức kêu thảm rồi lăn khỏi xe ngựa.

Tô Ly vừa chạy thì một nhóm người áo đen đột ngột xuất hiện, đuổi theo nàng. Tư Cầm vừa chạy vừa khóc.

“Tiểu thư, người nhất định phải bình an! Cảnh Vương! Cảnh Vương! Đúng rồi, phải tìm Cảnh Vương!”

Tô Ly siết chặt chiếc bình sứ trong tay, lạnh lùng nhìn đám người áo đen bao quanh mình.

“Các ngươi là ai phái tới?”

Tên dẫn đầu tiến lên nói: “Tô tiểu thư, chúng ta không có ý làm hại người, người cũng đừng kháng cự vô ích, tránh để chúng ta vô ý gây thương tích cho người.”

Trong mắt Tô Ly thoáng qua vẻ nghi ngờ, thái độ của những người này có phần tôn trọng, dường như thật sự không muốn lấy mạng nàng.

Thấy nàng không nói gì, tên áo đen nói tiếp: “Đưa Tô tiểu thư đi!”

Tô Ly cảnh giác nhìn đám người áo đen tiến lên, chớp lấy thời cơ, nàng vung tay.

“Cẩn thận!”

Một tên áo đen hét lên, bịt mũi lùi lại. Tên áo đen không kịp tránh thét lên một tiếng, rồi ngã xuống đất, không còn cử động.

Nhìn đồng bọn bị Tô Ly hạ gục, ánh mắt tên áo đen trở nên lạnh lẽo.

“Không uống rượu mời mà muốn uống rượu phạt!”

Hắn nín thở, trong chớp mắt đã đến trước mặt Tô Ly. 

Tô Ly cảm thấy cổ bị đau nhói, lập tức chìm vào bóng tối.

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này