Tiên có thể trừ yêu, nhưng không được giết phàm nhân. Ta bảo vệ Thẩm Đồng Quang khiến Tạ Vô Trần không tìm được cơ hội ra tay. Thẩm Đồng Quang không còn pháp thuật, giờ chỉ là một phàm nhân.
Chúng ta phải dậy rất sớm, dọn dẹp chuồng gà sạch sẽ, rồi đi rất xa, đến chợ để mua bán, kiếm chút tiền nuôi sống.
Mặt trời mọc rồi lặn, cuộc sống của phàm nhân cứ thế lặp đi lặp lại. Chỉ là đi đâu, Tạ Vô Trần cũng không gần không xa mà theo dõi chúng ta.
Dù không có pháp thuật, Thẩm Đồng Quang vẫn biết chữ và ghi chép sổ sách. Khi không có khách, hắn kiên nhẫn dạy ta.
“Ô, nghe nói Trân Châu đã gả đi rồi.”
Ta ngẩng đầu, lại thấy Trương Mã Tử, người đã từng lừa ta tiền bán trứng gà. Ta cảnh giác bảo vệ túi tiền và Thẩm Đồng Quang.
“Đừng căng thẳng thế, ngươi có bán trứng không?”
“Không bán cho ngươi!”
“Chúng ta tính toán một chút, làm ăn với ta là vụ mua bán có lời, ngươi là đồ ngốc, tự mình không nhớ rõ còn đổ thừa ta lừa ngươi…”
Ta không muốn nghe nữa.
“Phu nhân của ta lương thiện, không muốn tính toán với loại người như ngươi, nếu ngươi không biết tính toán.” Thẩm Đồng Quang đứng chắn trước ta, ngẩng đầu cười lạnh, “Ta cũng biết chút võ nghệ.”
Nhưng thực tế, Trương Mã Tử còn biết võ nghệ nhiều hơn hắn. Thẩm Đồng Quang thua, ta lại mất thêm một rổ trứng.
Trên đường về, trời đã tối, trên bầu trời đầy sao, cánh đồng vắng lặng.
“Chờ khi bản thần quân khôi phục pháp lực, ta sẽ moi tim phổi của hắn ra mà ăn!”
Thẩm Đồng Quang vừa cà nhắc vừa nói lời độc địa, lại cảm thấy rất mất mặt:
“Xin lỗi Trân Châu… Ta muốn đứng ra bảo vệ ngươi, ta tưởng rằng ta có thể đánh bại hắn…”
Không hiểu sao, lúc này ta chỉ thấy thương Thẩm Đồng Quang bị đánh, chứ không còn thấy tiếc rổ trứng nữa.
Hóa ra chỉ cần có người bên cạnh thì việc mất trứng hay làm kẻ ngốc cũng không phải là chuyện quá buồn.
“Ta… ta sống đến nay đã trăm tuổi, dù trong tộc Thao Thiết ta còn trẻ, nhưng chưa bao giờ thua trận nào.”
Hắn nói dối, ta nhớ rõ hắn đã thua sư tôn của Tạ Vô Trần và cả Tạ Vô Trần.
“Trân Châu, dù bị đánh, nhưng ta cảm thấy làm người phàm cũng không tệ.” Thẩm Đồng Quang nghĩ ngợi, “Ngươi xem Trương Mã Tử, hắn thắng rồi thì sao chứ, không có phu nhân bên cạnh bảo vệ, thật đáng thương.”
Đại Hoàng từ xa đã chờ ở cổng làng, nó vui mừng chạy tới, cắn vào ống quần của Thẩm Đồng Quang.
“Đau, đau quá… Đại Hoàng dừng lại!”
Nhìn Thẩm Đồng Quang trong bộ dạng lúng túng, không hiểu sao, chúng ta nhìn nhau rồi đều không nhịn được cười.
“Ngươi cười cái gì?”
“Không biết nữa.”
“Ngươi cười cái gì.”
“Ta cũng không biết.”
Đại Hoàng cũng không biết chúng ta cười gì, chỉ ngu ngơ vẫy đuôi cùng vui vẻ với chúng ta.
Trong khoảnh khắc này, dường như Thao Thiết hay tiên nhân, tất cả chỉ là chuyện trong truyền thuyết.
Chúng ta chỉ là một đôi phu thê bình thường dựa vào nhau mà sống.
Dưới ánh trăng, Thẩm Đồng Quang lặng lẽ nắm lấy tay ta. Sự chủ động ngượng ngùng này, lại khiến tim ta đập loạn hơn bao giờ hết.
Thật kỳ lạ.
Tại sao ta lại nghĩ đến Thẩm Đồng Quang trong hình dạng yêu tinh đêm đó?
Ta giật mình, vội rụt tay lại, lắp bắp nói:
“Thẩm Đồng Quang, ta… ta hình như bị bệnh rồi, tim ta đập nhanh quá.”
Chúng ta nhìn vào mắt nhau, rồi vội vàng quay đi. Trăng non đêm nay thật mong manh, chẳng thể che giấu được tâm sự của con người. Nó để chúng ta thấy khuôn mặt của nhau, đỏ bừng cả lên.
“Ta… ta cũng có lẽ bị đánh hỏng rồi.” Thẩm Đồng Quang lo lắng nhìn ta, chỉ vào ngực mình, “Trân Châu, ta chưa ăn bánh đường, nhưng ta thấy chỗ này thật ngọt.”
Đại Hoàng không hiểu, chỉ nghiêng đầu nhìn chúng ta.
Sau đó tức giận sủa ba tiếng.
Đại Hoàng thường sủa ba tiếng khi nó đã no bụng.
[Lời Đậu Mơ: Đoạn này ý nói là Đại Hoàng vì bị 2 vị cho ăn “cẩu lương” no tới mức tức tối sủa luôn đó, hihi …]
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
