Đúng lúc cả hai bên chúng tôi đang chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu, thì Thiên Đế hét lên giận dữ:
“Kiệt Phương, lui xuống!”
Thái tử sững lại, trong mắt tràn đầy sự không cam lòng.
“Phụ hoàng!”
“Lui xuống.”
Giọng của Thiên Đế tuy bình tĩnh nhưng đầy uy nghiêm và áp lực. Khí thế trên người Thái tử ngay lập tức tan biến, cả người như một quả cà bị sương đánh, tay buông thõng, đứng sang một bên.
Khi Giang Giang đi ngang qua hắn, hắn hạ giọng nói:
“Giang Giang, ta sẽ không từ bỏ nàng.”
Giang Giang thậm chí không thèm liếc hắn một cái.
Trên đường ra khỏi Cửu Tiêu Điện, chúng tôi gặp không ít người quen cũ. Những ánh mắt từng khinh bỉ và mỉa mai, giờ đây đều biến thành e dè và ngưỡng mộ. Thậm chí có người còn cung kính cúi chào chúng tôi.
“Hai vị Thượng Thần, không biết Thiên Đế đã phong các ngài đến nơi nào làm việc?”
Tôi và Giang Giang đều không thèm đáp lại. Sự lạnh lùng và ấm áp ở nơi này, chúng tôi đã nếm trải đủ khi ở thời điểm yếu đuối nhất. Ngày xưa khi chúng tôi bị khinh miệt và trêu chọc, chẳng ai đứng ra nói một lời công bằng. Khi chúng tôi chuẩn bị rời Thiên Giới, từ phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Sinh Sinh!”
Tôi quay đầu lại, thấy Kỳ Tranh toàn thân đầy máu, gương mặt vốn luôn sạch sẽ và tuấn tú giờ đây đầy vết thương.
Nếu không có Băng Phách Thương chống dưới đất, có lẽ hắn sẽ lập tức ngã xuống.
“Sinh Sinh, nàng đã trở về…”
Nước mắt hòa lẫn với máu, khắc lên gương mặt hắn những vệt dài ngoằn ngoèo. Hắn dường như đã già đi nhiều so với trước kia. Trên gương mặt hắn lại đang nở một nụ cười, tay chống Băng Phách Thương, từng bước từng bước khó nhọc tiến về phía tôi.
“Sinh Sinh, ta bị thương rồi, lại đây ôm ta một cái đi.”
Giọng nói luôn kiêu ngạo của hắn, lúc này lại chứa đầy sự van nài.
Tôi không động đậy. Hắn có thể có chút tình cảm với tôi, nhưng hắn chưa bao giờ để ý đến nỗi đau và sự giằng xé trong lòng tôi, mọi cảm giác của tôi đối với hắn đều không quan trọng. Tôi chỉ là một túi máu của hắn, một món phụ kiện mà thôi.
Tôi đã nghe được vài tin đồn về hắn khi ở hạ giới. Người ta nói, sau khi thiếp thất của Chiến Thần Kỳ Tranh tự sát, hắn như phát điên, giết sạch các loại ma thú, khiến bản thân bị thương khắp mình mẩy, dường như muốn tự huỷ hoại bản thân.
Nhưng điều đó thì liên quan gì đến tôi?
Tôi không nhận được bất kỳ sự an ủi hay lợi ích nào từ việc hắn tự hủy hoại bản thân, sự e dè mà mọi người dành cho tôi ngày hôm nay, không dám khinh thường tôi, là nhờ vào hai nghìn năm khổ luyện không ngừng nghỉ của chính tôi.
Không phải vì hắn.
Tôi lách qua hắn, đi ngang qua mà không ngoảnh lại.
—
Sau khi hạ giới, tôi và Giang Giang đã dạo chơi ở Nam Quốc hơn một năm.
Bây giờ chúng tôi đã là Thượng Thần, cuối cùng cũng không cần phải sống trong lo âu như trước kia nữa. Cuộc sống trở nên an nhàn, nên chúng tôi nghĩ đến chuyện an cư lạc nghiệp. Chúng tôi muốn mua một căn nhà ở vùng sông nước của Nam Quốc. Cuộc sống thần tiên quá lạnh lẽo, chúng tôi vẫn thích cái không khí nhộn nhịp của nhân gian hơn.
Hôm đó, khi đang nhờ một người môi giới tìm nhà, chúng tôi lại gặp một người quen cũ.
Là Tần Trang Nhi.
Không biết vì sao, trông cô ấy dường như yếu ớt hơn nhiều. Gương mặt phờ phạc, ánh mắt đầy lo lắng. Cô ấy đuổi người môi giới đi, rồi bước tới chỗ chúng tôi với ánh mắt lạnh lùng:
“Là các ngươi đã trộm tiên cốt và nội đan của ta? Thảo nào… thảo nào hôm đó, ngay cả Chuông Tranh Minh cũng bất thường như vậy!”
Lúc này, tôi và Giang Giang mới bừng tỉnh. Tại sao tôi lại đột nhiên có tiên cốt, tại sao nội đan của Giang Giang lại đột ngột hoàn chỉnh. Hóa ra tôi không phải bẩm sinh là phàm cốt, mà là tiên cốt của tôi đã bị ai đó lấy đi khi còn nhỏ, và nội đan của Giang Giang cũng bị người ta móc ra khi cô ấy còn bé.
Thời gian trôi qua đã lâu, tôi không còn nhớ rõ nguyên văn viết thế nào, chỉ mơ hồ nhớ một câu: “Tần Trang Nhi vào năm 16 tuổi có được cơ duyên.”
Cơ duyên đó, hóa ra là việc lấy đi tiên cốt của một người và nội đan của một con hồ ly nhỏ.
Đây chính là điều mà cô ta thường nói, cái gọi là “chăm chỉ tu luyện” sao?
Đây là điều cô ta nói là “không dựa vào người khác” sao?
Nếu không phải chúng tôi tu luyện tiến bộ, triệu hồi lại tiên cốt và nội đan, thì có lẽ cô ta đã thực sự dựa vào thứ thuộc về chúng tôi để tuyên truyền khắp thiên giới rằng mình là một thiên tài nỗ lực.
Giang Giang cười lạnh: “Tiên cốt của cô? Nội đan của cô? Được thôi, tự đến mà lấy.”
Tần Trang Nhi ra tay ngay từ chiêu đầu tiên đã là đòn chí mạng. Đáng tiếc là bây giờ cô ta yếu đuối không chịu nổi một đòn, tôi chỉ vung tay áo, cô ta đã bị đánh bay đi xa, nằm mãi không dậy nổi.
Có tiên cơ từ trên trời hạ xuống, bảo vệ bên cạnh cô ta.
“To gan! Các ngươi dám động đến Thái tử phi!”
Thái tử phi?
Tôi nhướng mày, vậy là Thái tử giả vờ thâm tình, nhưng thực chất đã sớm cưới Tần Trang Nhi?
Kỳ Tranh chẳng phải là vì không có được cô ta, nên mới lấy tôi làm cái cớ để tự hành hạ mình sao?
Thật là hai người đàn ông đáng ghê tởm.
— Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Thái tử và Kỳ Tranh cũng đột ngột xuất hiện, họ đứng trước mặt chúng tôi, cảnh giác nhìn Tần Trang Nhi.
“Ta sẽ không để ngươi làm hại Sinh Sinh nữa!” Kỳ Tranh nói.
“Ngươi đã có danh hiệu Thái tử phi, nhưng trong lòng ta, chỉ có Giang Giang mới là thê tử của ta!” Thái tử nói.
Tôi và Giang Giang nhìn nhau không nói nên lời. Vậy là đối với hai người này, có được ai rồi thì người đó trở thành vết bẩn, còn người không có được mới là hoa hồng đỏ trắng?
“Không ai có thể làm hại chúng ta,” tôi lên tiếng, “Hai vị tiên gia à, thời gian chúng ta cần được bảo vệ đã qua lâu rồi.”
“Bây giờ, chúng ta không cần ai nữa.”
Giang Giang từ phía sau họ bước ra, đá văng vài tiên cơ, rồi tóm cổ Tần Trang Nhi ném vào lòng Thái tử.
“Trông coi Thái tử phi của ngươi cho kỹ, nếu cô ta còn dám nhòm ngó đến tiên cốt và nội đan của chúng ta, gặp lần nào ta sẽ đánh lần đó.”
Kỳ Tranh vội nói với tôi: “Sinh Sinh, ta không giống hắn, ta không thành thân với ai cả, ta luôn chờ nàng trở về!”
Tôi cười lạnh: “Chờ ta làm gì? Làm thiếp cho ngươi à? Bị điên sao? Ngươi cũng cút đi, cả ba người các ngươi đều cút đi.”
Diễn tiếp cái vở “Mùa Đông Rực Cháy” của các ngươi đi.
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
