021.
Sau khi kết hôn, Thẩm Túc giữ đúng lời hứa, tháo bỏ sợi xích vàng trên chân ta. Ta hoàn toàn thả lỏng bản thân, không nghĩ ngợi gì, cả ngày chỉ quấn quýt bên Thẩm Túc, ngọt ngào như keo sơn.
Nhưng cốt truyện vẫn tiếp tục.
Không lâu sau khi ta và Thẩm Túc thành thân, Phượng Khuynh Thành liền xuất hiện, yêu cầu Thẩm Túc bỏ ta và cưới cô ta với một hôn lễ hoành tráng hơn. Dĩ nhiên, Thẩm Túc từ chối. Phượng Khuynh Thành lập tức lạnh mặt, cảnh cáo huynh ấy đừng hối hận. Nhìn tình hình, có vẻ cô ta đang chuẩn bị tập hợp quân đội để tiêu diệt nước Khải Tang.
Thực lòng mà nói, ta nghĩ Phượng Khuynh Thành không thực sự yêu Thẩm Túc. Có lẽ là do ảnh hưởng của cốt truyện, hoặc đơn giản là tâm lý của kẻ không có được thì càng cố gắng, Phượng Khuynh Thành chỉ là đặc biệt cố chấp với Thẩm Túc mà thôi.
Sáu tháng sau, Phượng Khuynh Thành và Chu Hành An liên kết với vương tử nước Nhung Nhiên, U Sái Nhĩ, tạo phản.
Cả nước kinh hoàng.
Không nói đến Phượng Khuynh Thành, nhưng Chu Hành An vốn xuất thân từ phủ Trấn Quốc tướng quân, một gia đình có ba đời trung nghĩa. Chỉ vì hắn, danh tiếng trung nghĩa của gia tộc họ Chu bị hủy hoại hoàn toàn. Lão tướng quân họ Chu vì quá tức giận mà phun ra một ngụm máu ngay trong ngày hôm đó. Tuy nhiên, phù hiệu quân đội của nhà họ Chu từ lâu đã nằm trong tay Chu Hành An, lão tướng quân dù phản đối cũng không thể ngăn cản.
Cuộc chiến kéo dài hai tháng, quân đội của Chu Hành An liên tiếp chiến thắng, sắp đánh vào Thịnh Kinh thì phó tướng của hắn bất ngờ phản bội. Tất cả các sơ đồ chiến lược bí mật bị tiết lộ, Thẩm Túc với tư cách hoàng đế đích thân ra trận, cùng với các gián điệp ẩn mình trong quân đội của Chu Hành An đã dàn dựng một cái bẫy hoàn hảo. Chu Hành An bị bắn chết tại chỗ bởi loạt tên.
U Sái Nhĩ, cảm thấy tình hình không ổn, đã dẫn theo Phượng Khuynh Thành rút lui khỏi chiến trường và thoát nạn.
Người thừa kế gia tài lớn nhất lục địa, Kim Triều, vì đã đầu tư quá nhiều tiền của cho quân đội của Chu Hành An, nên bây giờ sức lực đã kiệt quệ. Em trai cùng cha khác mẹ của hắn, Kim Dịch, nhân cơ hội này liền vươn lên, chiếm đoạt vị trí người thừa kế mới của gia tộc họ Kim.
Sau này, ta mới biết rằng, chàng thanh niên mặc áo trắng mà ta gặp ở cửa Đông Cung năm xưa chính là Kim Dịch. Thẩm Túc từ lâu đã tìm đến Kim Dịch, hai người bí mật hợp tác với nhau. Không chỉ có vậy, bốn năm trước, huynh ấy đã âm thầm thuyết phục và lôi kéo một đại tướng thân tín của Chu Hành An.
Sống lại một đời, Thẩm Túc đã sớm chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉ đợi Phượng Khuynh Thành và đồng bọn sa vào bẫy. Từ đó, ba chỗ dựa của Phượng Khuynh Thành đã sụp đổ hai.
Chỉ còn lại vương tử nước Nhung Nhiên, U Sái Nhĩ, không đáng lo ngại. Sau đó, nghe nói U Sái Nhĩ vì muốn tranh giành ngôi vị với các huynh đệ khác mà thành thân với con gái của một trọng thần. Phượng Khuynh Thành không hài lòng, hai người cãi vã không thành, cô ta tức giận bỏ đi khỏi Nhung Nhiên, từ đó không rõ tung tích.
Còn về Lục Cẩn Diễn, Thẩm Túc từng giam hắn vào ngục, nhưng ngay trong đêm hôm đó, hắn đã biến mất một cách bí ẩn. Theo nghĩa đen, hắn biến mất ngay trong không khí, và một cai ngục tình cờ bắt gặp, hoảng sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ. Giờ đã vài năm trôi qua, có lẽ hắn đã đi đến một thế giới khác rồi.
Nhưng ta và Thẩm Túc chỉ có thể tận hưởng những ngày tháng hạnh phúc yên bình bên nhau trong mười năm.
Mười năm sau, cơ thể của Thẩm Túc bắt đầu xuất hiện những vấn đề khác nhau. Tìm khắp các danh y trên thiên hạ, nhưng tất cả đều bó tay với bệnh tình của huynh ấy.
Lúc này, ta mới hiểu được lời cuối cùng mà hệ thống đã nói với ta sáu năm trước: “Ta đã nói rồi, nếu không ở bên nữ chính, huynh ấy sẽ chết.”
“Dù nữ chính và các nam chính khác không thể giết chết huynh ấy, huynh ấy cũng sẽ chết theo cách khác.”
Ta nhìn người nằm trên giường. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, người vốn giống như tiên nhân giờ đã mất đi hào quang, hình dáng gầy guộc, toàn thân gầy đến mức không thể nhận ra. Ta cố gắng kìm nén nước mắt, nhưng ngay khi nắm lấy tay huynh ấy, ta không thể kiềm chế mà bật khóc.
Gầy quá, sao lại gầy đến mức này. Yếu ớt đến mức dường như chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể mang huynh ấy đi.
Ta vừa khóc vừa nghẹn ngào hỏi: “Huynh có hối hận không?”
Thẩm Túc chỉ nhìn ta, không nói một lời, trong đôi mắt đỏ ngầu ấy chỉ có hình bóng của ta, và chỉ có ta, giống như ngày xưa.
022.
Mùa xuân năm thứ mười hai, Thẩm Túc đã ra đi.
Vì đã chứng kiến quá nhiều nữ tử chết vì sinh khó, Thẩm Túc không muốn ta gặp bất kỳ rủi ro nào, nên chúng ta không có con.
Huynh ấy gánh chịu mọi áp lực, chọn một đứa trẻ trong hoàng tộc để nuôi dạy và phong làm thái tử.
Huynh ấy từng nói, nếu ta chết trước, huynh ấy sẽ chôn cùng ta. Nếu huynh ấy chết trước, cũng sẽ kéo ta đi theo.
Nhưng khi thời khắc ấy đến, Thẩm Túc lại sắp xếp sẵn con đường cho ta sống tiếp.
Sau khi huynh ấy ra đi, ta vẫn sống rất tốt. Tân hoàng đế rất kính trọng ta, ta có tất cả quyền lực, địa vị, và sự tôn trọng mà một Thái hậu nên có.
Thực ra, ta không có ý định tự sát theo huynh ấy, nhưng phải thừa nhận rằng, ta rất nhớ huynh ấy, thế giới không có huynh ấy trở nên nhạt nhẽo hơn.
Một năm sau khi Thẩm Túc qua đời, sức khỏe của ta cũng không còn tốt nữa.
Dù mỗi ngày đều ăn uống và nghỉ ngơi đúng giờ, ta vẫn cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi không rõ nguyên nhân.
Ta cũng không còn hứng thú với nhiều thứ.
Vào một buổi trưa nắng ấm, ta nằm trên chiếc ghế mềm, tắm mình dưới ánh mặt trời và mơ về nhiều chuyện xưa.
Phần lớn đều là những kỷ niệm với Thẩm Túc, bởi tất cả những ký ức vui vẻ của ta đều có huynh ấy tham gia.
Trong giấc mơ, ta khẽ mỉm cười, dường như thấy Thẩm Túc đã trở về.
Huynh ấy đứng đó, đôi mắt cong cong, dang rộng vòng tay về phía ta.
Ta nhấc váy, mỉm cười chạy về phía huynh.
Phiên ngoại 1
Khi mở mắt ra lần nữa, ta thấy mình ở một môi trường hoàn toàn xa lạ.
Những chiếc hộp biết nói, những viên gạch biết phát sáng, và những con búp bê biết hát.
Thật là kỳ diệu!
Ta mở miệng, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng bập bẹ của trẻ sơ sinh.
Ta giơ tay lên.
Ừm, trắng nõn và mịn màng như một quả trứng vừa bóc vỏ, nhưng lại không giống cánh tay của người lớn.
“Ôi, Tiểu Chiêu Quân của chúng ta tỉnh rồi, lại không khóc, thật giỏi quá!”
Một người phụ nữ dịu dàng bế ta lên, vừa cười vừa đi ra ngoài: “Đi nào, chúng ta sang nhà bên cạnh chơi với Thẩm Túc ca ca của con.”
Thẩm Túc.
Nghe lại cái tên này, ta như ngừng thở.
Dưới ánh nắng gay gắt, ta nằm trên vai mẹ, từ xa đã thấy một bóng dáng nhỏ bé.
Một cậu bé chừng năm sáu tuổi đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ, đôi tay mũm mĩm cầm lá dong xanh, một tay khác đang đặt nếp đã rửa sạch vào, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc.
Đây chẳng phải là phiên bản thu nhỏ của Thẩm Túc sao!
“A a a a.” Ta vươn tay ra, muốn nhào tới.
Mẹ ta vội vàng giữ chắc cơ thể nhỏ bé của ta, cẩn thận bế ta đến gần cậu bé.
Khi vừa tiếp cận, ta liền ôm lấy một tay của Tiểu Thẩm Túc và để lại một vệt nước dãi trên mặt huynh ấy.
Huynh ấy cũng không giận, như thể đã quen rồi, lau nước dãi trên mặt, xoa đầu ta, mỉm cười nói: “Đợi ca ca gói xong bánh ú, sẽ nấu cho muội ăn.”
Ánh nắng nóng bỏng xuyên qua tán lá, cậu bé từ từ bóc chiếc bánh ú đã nấu chín, từng chút một đút cho bé gái nhỏ trong lòng người phụ nữ.
Bánh xe định mệnh một lần nữa bắt đầu quay.
Phiên ngoại 2
Người đàn ông trong bộ vest xám đứng sau góc tường nhìn thấy cảnh này, hài lòng quay người rời đi, hai tay đan sau gáy, bước đi tự tin.
“Không tệ, không tệ, cũng không uổng công ta tiêu tốn phần thưởng hạng S này.”
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
