011.
“Cuối cùng ta cho ngươi một cơ hội, cưới ta, thì ngươi vẫn có thể tiếp tục làm hoàng đế của Khải Tang.”
“Nếu không, ngươi sẽ cùng với Khải Tang trở thành lịch sử.”
Trong đại điện tráng lệ, Phượng Khuynh Thành nhìn Thẩm Túc với vẻ kiêu ngạo.
Sau lưng nàng là ba người đàn ông: Chu Hành An, Kim Triều và Ô Tái Nhĩ.
Thẩm Túc quỳ một gối trên mặt đất, bộ giáp bạc trắng của huynh ấy đã bị nhuốm đỏ bởi máu, nhưng khuôn mặt của huynh còn tái nhợt hơn. Trên xương chân mày có một vết máu kéo dài đến khóe miệng, từng giọt máu chảy chậm xuống, tương phản rõ nét giữa sắc trắng và đỏ.
Đối mặt với lời đe dọa của Phượng Khuynh Thành, huynh chỉ khẽ nâng mí mắt lên, không nói một lời, chỉ nở một nụ cười khinh bỉ.
Phượng Khuynh Thành nói: “Thẩm Chiêu Quân đã chết rồi, ngươi còn muốn giữ mình trong sạch vì nàng ta sao?”
Thẩm Túc lập tức nhắm mắt lại, như thể không muốn nhìn thấy nàng thêm nữa.
Phượng Khuynh Thành tức giận đến mức nói ba tiếng “tốt”: “Không biết điều!”
“Nếu đã như vậy, thì ngươi hãy xuống dưới mà làm một đôi uyên ương hoang dã với nàng ta đi.”
“Nhưng, ngươi đừng mong chết một cách nhẹ nhàng.”
Cảnh tượng chuyển đổi, Thẩm Túc bị trói vào cột, gân tay gân chân đều bị cắt đứt, hai mắt tuôn chảy máu không ngừng.
Phượng Khuynh Thành nói với ba người đàn ông: “Ai bắn nhiều mũi tên vào hắn nhất, ta sẽ sinh con cho người đó trước.”
Ngay lập tức, ánh mắt của ba người sáng lên, họ dốc hết sức mình bắn tên giết Thẩm Túc.
Cuối cùng, vị hoàng đế cuối cùng của Khải Tang đã bị bắn chết bởi loạt tên, không để lại một thi thể nguyên vẹn.
“Không!” Ta giật mình tỉnh giấc.
Cơ thể đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
“May quá, may quá chỉ là…”
“Đây không phải là mơ.”
Giọng nói của cái hệ thống tự xưng lại đột ngột vang lên: “Đây là những gì thực sự đã xảy ra trong kiếp trước.”
Ta cau mày: “Ý ngươi là gì?”
“Ngay từ đầu ta đã nói rồi, ta là hệ thống chịu trách nhiệm sửa chữa cốt truyện của thế giới này. Cốt truyện của thế giới này đã bị phá vỡ, nam chính đầu tiên đã yêu nữ phụ và cuối cùng bị nữ chính cùng các nam chính khác hợp sức giết chết.”
“Nếu ngươi nhất quyết ở bên huynh ấy, thì Thẩm Túc vẫn sẽ gặp kết cục như kiếp trước.”
Trái tim ta chìm xuống đáy vực: “Không có… cách nào khác sao?”
Hệ thống lạnh lùng đáp: “Không có.”
“Hắn phải ở bên nữ chính, nếu không thì chỉ có con đường chết.”
“…”
Trong tầm mắt của ta, một màu đỏ tươi hiện lên.
Đó là bộ áo cưới sắp hoàn thành.
Ta cầm lấy một góc của chiếc áo cưới, đôi mắt không ngừng cay xè.
Mặc bộ áo cưới tự tay thêu, gả cho người mình yêu thương nhất, ước nguyện này rốt cuộc chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước mà thôi.
012.
Ầm ầm ——
Những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống ào ào, một tia chớp xé ngang bầu trời, làm sáng rực màn đêm trong khoảnh khắc.
Ta ngồi bên cửa sổ, thất thần nhìn cơn mưa xối xả ngoài kia.
Thậm chí ta còn không nhận ra có người đứng phía sau mình.
Chỉ đến khi ta rơi vào một vòng tay mang theo hương mai lạnh lẽo, suy nghĩ của ta mới quay trở lại.
“Đang nghĩ gì mà thất thần vậy?” Đôi môi ấm áp của huynh ấy lướt qua tai ta.
Ta nén cảm giác chua xót trong lòng, đẩy Thẩm Túc ra, cố gắng nở một nụ cười: “Không có gì.”
Lông mày Thẩm Túc khẽ nhíu lại một chút, huynh ấy tiến thêm một bước.
Ta vội vàng lùi lại hai bước, cúi mắt xuống, nhẹ giọng nói: “Hoàng huynh, chúng ta… dừng lại đi.”
“Ta mới nhận ra rằng, có lẽ ta đã có tình cảm với tiểu lang quân nhà họ Lý.”
“Ta đã từng ngưỡng mộ hoàng huynh, điều này ta không phủ nhận, nhưng tình cảm đó đã qua rồi, trái tim ta giờ đây không còn thuộc về huynh nữa.”
“Từ nay về sau, huynh vẫn là người huynh trưởng mà ta kính trọng.”
“Chỉ mong tình huynh muội của chúng ta sẽ mãi bền vững.”
Nói xong, không gian rơi vào một sự im lặng nặng nề.
Trong bầu không khí đặc quánh ấy, Thẩm Túc đột nhiên bật cười khẽ: “Chiêu Quân có phải vẫn trách ta vì trước đây nhiều lần lạnh nhạt với muội không?”
“Là ta sai rồi, nếu Chiêu Quân có oán giận cũng là điều dễ hiểu.”
“Không! Ta không oán trách hoàng huynh.” Tay ta siết chặt dưới tay áo, các khớp ngón tay trở nên trắng bệch.
“Hiện giờ ta có cảm tình với tiểu lang quân nhà họ Lý, phụ hoàng cũng rất hài lòng với cậu ấy. Nếu không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ kết hôn vào năm sau.”
“Ta không phải là người phù hợp, hoàng huynh cũng nên sớm tìm một người thật sự có duyên phận với mình.”
“Chiêu Quân chính là người duy nhất có duyên phận với ta.” Thẩm Túc nắm lấy tay ta, nụ cười trên môi huynh dịu dàng như làn gió xuân.
“Thê tử của ta chỉ có thể là muội.”
Ta đáp: “Chúng ta không còn khả năng nào nữa, hiện giờ người ta muốn gả là tiểu lang quân nhà họ Lý.”
Huynh ấy chỉ nhìn ta như nhìn một đứa trẻ đang giận dỗi vô lý, giọng nói ra đầy sự nuông chiều và bất lực: “Những chuyện khác ta có thể để muội tùy ý làm loạn, nhưng riêng chuyện này thì không.”
“Việc muội gả cho ta đã là chuyện đã định, không thể thay đổi.”
“Dù có là phụ hoàng cũng không thể ngăn cản.” Khi nói câu này, nụ cười bên môi Thẩm Túc trở nên có chút kỳ quái.
“Gần đây thời tiết lạnh, dễ bị cảm, Chiêu Quân vẫn nên ở trong điện thì tốt hơn.”
Một câu nói, liền cấm túc ta. Ta chỉ có thể đi lại trong Hải Đường Điện, không ra ngoài được, người khác cũng không vào được.
Ngoài mấy cung nữ thân cận, những người khác hoàn toàn không nghe theo lệnh của ta.
Cũng lúc này, ta mới nhận ra rằng, hóa ra tất cả những người trong Hải Đường Điện đều là người của Thẩm Túc.
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
