Huyền quang xuyên qua tầng mây, chiếu lên lớp sương mù mờ ảo nhuốm một màu vàng óng ánh. Dưới đài Đăng Vân, các đỉnh núi dần hiện rõ màu xanh sáng trong màn sương trắng và vàng.
Ta cúi đầu nhìn bàn tay mình, trắng nõn mịn màng, không hề dính máu tanh. Bộ y phục ta đang mặc không phải là áo cưới rách nát dơ bẩn, mà là bộ y phục đệ tử màu xanh thiên thanh, ngang lưng buộc chiếc chuông vàng biểu tượng cho thân phận đệ tử chân truyền của chưởng môn.
Ta đưa tay chạm vào ngực mình, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim, không hề có dấu vết bị kiếm xuyên qua. Ta sững sờ hồi lâu, cuối cùng cũng xác định, ta đã trọng sinh, trở về thời điểm Vãn Nhị Nhị chuẩn bị nhập môn Phù Lăng Tông.
Dưới chân ta là một tảng đá đen huyền ảo, với những đường vân huyền bí và chất liệu đặc biệt, nghe nói ngay cả thiên lôi giáng xuống cũng khó mà làm nứt một chút. Chỉ có đài Đăng Vân này, nơi dành cho các đệ tử tỉ thí, mới có được loại đá này. Quả thật nó rất cứng rắn, bị linh khí trong các cuộc tỉ thí tàn phá lâu như vậy mà vẫn ít thấy vết nứt.
“Triều Châu sư tỷ, kiếm của sư tỷ đây.” Một đệ tử bên cạnh cung kính đưa cho ta một thanh kiếm, không phải là bản mệnh kiếm của ta, chỉ là một thanh kiếm sắt bình thường.
Ta quay đầu lại, nhìn về phía đài quan chiến của Đăng Vân, đã có không ít đệ tử tụ tập. Trong tông môn hiếm có những sự kiện như thế này, nên các đệ tử kéo đến xem rất đông. Chưởng môn sư phụ của ta không có mặt, nhưng các vị có địa vị cao trong tông môn như Ngọc Dĩ chân nhân và Đường chủ Nam Huyền cùng các trưởng lão đã đến, ngồi phía trước, chậm rãi thưởng trà.
Các đệ tử xung quanh xì xào bàn tán: “Cô nương này tự mày mò học mấy chiêu kiếm pháp lộn xộn, ngay cả cách tụ linh khí cũng không biết, vậy mà lại muốn so tài với sư tỷ Triều Châu đã đạt Kim Đan. Thật đúng là tự tìm rắc rối.”
“Triều Châu sư tỷ thiên phú cao như vậy, chỉ mong lát nữa tỷ ấy bớt chút sức, đừng để cô nương này bị thương quá nặng là tốt rồi.”
Ta ngẩng đầu lên, trên đài Đăng Vân đã có một thiếu nữ mặc áo vàng đứng yên, đôi mắt hạnh, đôi má đào, dáng người mảnh khảnh, nhưng lại đang cầm một thanh trọng kiếm, thân kiếm gần như cao quá nửa người nàng.
Nàng đứng trên đài cao, giữa chân mày có một nốt chu sa đỏ rực, váy vàng nhạt bị gió thổi bay lên, trông nhẹ nhàng như sương khói. Trên người nàng mặc không phải là y phục đệ tử xanh thiên thanh của Phù Lăng Tông.
Chính là Vãn Nhị Nhị.
Nàng mỉm cười, ánh mắt nhìn xuống ta bên dưới đài, vẻ mặt tự tin nắm chắc phần thắng, lớn tiếng thách thức: “Triều Châu sư tỷ, tỷ đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Chỉ cần tỷ bước lên, chúng ta có thể bắt đầu cuộc tỉ thí rồi.”
Ta cảm thấy một vị tanh ngọt dâng lên trong cổ họng.
Đây là khởi đầu của Vãn Nhị Nhị, nhưng là kết thúc huy hoàng của ta. Hiện giờ đúng là mùa hoa bích đào nở rộ, nhưng không phải là lúc Phù Lăng Tông tuyển đệ tử ba năm một lần. Để Vãn Nhị Nhị nhập môn Phù Lăng Tông, trước tiên nàng phải vượt qua nhiều khó khăn, sau đó đánh bại một đệ tử chân truyền của một trong các phong chủ của Phù Lăng Tông, mới được coi là hoàn thành.
Ngay khi mới đến, Vãn Nhị Nhị đã chọn ta – đệ tử chân truyền của chưởng môn, thiếu chủ Lý Ngư Châu, đạt Kim Đan từ năm mười lăm tuổi.
Một cô nương không đáng chú ý lại dám thách đấu với sư tỷ thiên tài của thế hệ này, chiêu trò như vậy khiến hầu hết các đệ tử đều bỏ dở công việc, chạy đến đài Đăng Vân xem náo nhiệt, ngay cả các trưởng lão cũng đã đến không ít.
Đệ tử bên cạnh lại đẩy thanh kiếm sắt về phía ta. Kiếp trước ta cũng có suy nghĩ giống như các đệ tử này, không muốn nàng thua quá thảm, nên tự nguyện đổi thanh kiếm mình đang mang lấy một thanh kiếm sắt. Kết quả là, trong vòng mười chiêu, ta bị nàng đánh bật khỏi đài Đăng Vân, thua một cách cực kỳ thảm hại, cực kỳ nhục nhã.
Mọi người đều kinh ngạc, cả khán đài đều sửng sốt.
Giới tu chân đôi khi xuất hiện kỳ tài, nhờ vào thiên phú về linh khí mà có thể vượt cấp chiến đấu, không ngờ ta lại gặp phải. Trước Vãn Nhị Nhị, cũng chỉ có Tạ Như Tịch.
Sau này ta vô số lần hối hận, đạo tâm bị bế tắc, linh lực tiêu tan, Triều Châu từng là thiếu chủ Lý Ngư Châu đạt Kim Đan khi mười lăm tuổi, đến lúc chết vẫn chỉ dừng lại ở Kim Đan. Từ khoảnh khắc Vãn Nhị Nhị xuất hiện, tu vi của ta không hề tiến triển thêm chút nào, trong tâm ma ảo cảnh, ta đã không ít lần tưởng tượng, nếu ta không chủ quan, nếu ta không đổi kiếm, nếu ta cảnh giác hơn một chút, ta có thể đã thắng.
Nếu vậy, Lý Ngư Châu đã không bị nàng cướp đi, thì Phù Lăng Sơn có lẽ cũng không phải đối mặt với kết cục như vậy.
Giờ đây, thiên đạo thương xót ta, cho ta trở về thời điểm này, khi Vãn Nhị Nhị mới nhập môn.
Ngọc Dĩ chân nhân nhìn lên mặt trời, nhíu mày tỏ vẻ không kiên nhẫn, gọi ta: “Triều Châu, nếu xong rồi thì lên đi, tốc chiến tốc thắng.”
Ta đẩy thanh kiếm mà đệ tử đưa tới, lắc đầu nói: “Giúp ta mang thanh Ngọc Long kiếm đến đây.”
Ngọc Long kiếm là thanh kiếm mẫu thân ta để lại, là bảo kiếm truyền thừa của thiếu chủ Lý Ngư Châu, khi ra khỏi vỏ có tiếng long ngâm.
Xung quanh bắt đầu xôn xao, ngay cả sư tỷ quen mặt bên cạnh cũng bước tới nắm lấy tay áo ta, kinh hãi nói: “Triều Châu, nàng chỉ là một phàm nhân chưa nhập môn tu chân. Đừng quá nghiêm túc như vậy.”
Ta nhận lấy Ngọc Long kiếm, nhẹ nhàng vuốt ve, qua vỏ kiếm cũng có thể nghe thấy tiếng kiếm rung lên khe khẽ. Ta thở dài một hơi, gạt tay sư tỷ đang kéo tay áo ta ra, hạ giọng nói: “Sư tỷ, ta chỉ là quá muốn chiến thắng.”
Bên cạnh đài Đăng Vân có một cây hoa bích đào trăm năm, hoa bị gió cuốn rơi xuống, lượn lờ trên đài Đăng Vân.
Vãn Nhị Nhị cầm thanh trọng kiếm, cười cong mắt nói: “Triều Châu sư tỷ, ta là Vãn Nhị Nhị, sau này tỷ sẽ nhớ ta rất rõ. Ta đã nghe danh tỷ từ lâu rồi, ngay cả nhân gian cũng biết giới tu chân có một Triều Châu đấy.”
Ta rút Ngọc Long kiếm ra, thân kiếm sáng loáng như vảy ngọc rồng, phát ra tiếng long ngâm trên đài Đăng Vân, ta mới ngẩng đầu nhìn nàng: “Chưa nhập môn Phù Lăng Tông, không tính là đệ tử của tông môn, cũng tự nhiên không thể gọi ta một tiếng sư tỷ.”
Nàng ngay lập tức im lặng, nụ cười trên khóe môi thu lại đôi chút.
Tiếng chuông đồng vang lên ba tiếng, âm thanh trầm đục vang vọng, tượng trưng cho sự bắt đầu chính thức của trận đấu.
Ta cảm nhận dòng linh lực mạnh mẽ và lưu loát trong cơ thể, tựa như nước chảy trong dải ngân hà, không còn cảm giác tắc nghẽn và cạn kiệt như sau này. Ở thời điểm này, ta là thiên tài trẻ tuổi, mang theo hy vọng của Lý Ngư Châu, được ca ngợi là đệ tử xuất sắc nhất của Phù Lăng Tông trong trăm năm qua.
Ta vẫn là thiên chi kiêu tử. Lần này, ta nhất định sẽ chiến thắng.
Linh lực trong cơ thể ta cuồn cuộn, tay phải cầm Ngọc Long kiếm tung một chiêu vào không trung, tay trái kết ấn, bỗng nhiên tạo ra một vùng băng giá rộng lớn, kiếm khí sắc bén hóa thành một con rồng ngọc dài rít lên, lao thẳng về phía Vãn Nhị Nhị.
Đám đông xung quanh đồng loạt kinh hô, không ngớt thán phục: “Kiếm ý của Triều Châu sư tỷ đã đạt đến giai đoạn có thể hóa vật rồi!”
Trên khuôn mặt Vãn Nhị Nhị cũng không còn nụ cười, nàng cau mày, vung thanh trọng kiếm trong tay. Trọng kiếm trong tay nàng nhẹ nhàng vô cùng, một nhát chém vào cổ rồng ngọc nhưng không thể cắt đứt, nàng lùi từng bước về phía rìa đài Đăng Vân, trông có vẻ chật vật. Cuối cùng, một nhát kiếm đánh trúng bảy tấc của rồng ngọc, nghe một tiếng “rắc”, rồng ngọc do kiếm khí hóa thành liền vỡ tan, kiếm ý văng ra, cắt lên người nàng tạo ra vết thương.
Vãn Nhị Nhị mồ hôi đầm đìa, lau vết máu trên mặt nói: “Kiếm khí của ngươi không giống rồng, mà giống rắn, đánh trúng bảy tấc thì không còn gì nữa.”
Lời còn chưa dứt, nàng đã vung trọng kiếm lao về phía ta. Trọng kiếm giáng xuống, ta dùng Ngọc Long kiếm đỡ, âm thanh kim loại va chạm vang lên chói tai, tiếng rồng ngâm bỗng yếu đi.
Trọng kiếm tấn công liên tiếp, ta từng bước chống đỡ, trong những đòn tấn công dồn dập của nàng, ta phát hiện ra một sơ hở, Ngọc Long kiếm rơi như mưa sao, một nhát đâm thẳng vào điểm yếu đó.
Vãn Nhị Nhị đột nhiên ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nhìn ta một cái.
Tâm pháp Ngọc Long trong cơ thể ta bỗng khựng lại một khắc, linh lực cuồn cuộn như bị đóng băng, chỉ trong một thoáng, trọng kiếm bỗng nhiên bùng lên, với sức mạnh ngàn cân giáng thẳng vào lưng ta, cột sống kêu lên âm thanh nứt gãy khiến người nghe buốt răng, máu trào lên qua miệng và mũi, mắt ta tối sầm lại.
Cảm giác này thật quen thuộc, như cảnh tượng kiếp trước đang tái diễn.
Ta nghĩ, không thể như thế này được.
Ta đã đạt Kim Đan, ta có Ngọc Long kiếm, ta không hề khinh địch.
Ta gần như không thể đứng thẳng dậy, nhưng ta vẫn còn Ngọc Long kiếm trong tay, ta không thể thua. Ta hét lớn một tiếng, mắt đỏ ngầu, kiếm ý mang theo khí huyết phóng ra, lại một con rồng ngọc tuyệt đẹp rít lên, lao thẳng về phía trước, nhưng khi đụng vào trọng kiếm thì im bặt, như rồng sa xuống vực sâu.
Trọng kiếm không thể bị ngăn lại, lại giáng lên lưng ta, ta bị đánh ngã xuống đất, nôn ra một búng máu lớn, mặt ta đập xuống nền đất bẩn thỉu, ngũ tạng lục phủ đều đau đớn kêu gào, Ngọc Long kiếm bị đánh rơi, rơi xuống gần đó.
Một đôi giày tinh xảo dừng trước mặt ta, váy vàng nhạt của nàng nhẹ nhàng đung đưa. Vãn Nhị Nhị thu kiếm lại, mỉm cười quay người về phía Ngọc Dĩ chân nhân đang chủ trì trận đấu, nói: “Chân nhân, thắng bại đã phân.”
Vô số ánh mắt dồn về phía ta, đó là những ánh mắt ta đã phải chịu không biết bao nhiêu lần trong kiếp trước, đầy tiếc nuối, kinh ngạc, như thể ta vốn dĩ không nên nằm phục trên mặt đất như thế này.
Tay ta co lại, mỗi động tác đều đau đớn tột cùng. Ta duỗi tay, khó nhọc bò về phía trước, để lại một vệt máu dài, mồ hôi chảy theo đường viền lông mày vào mắt. Bộ y phục đệ tử màu xanh thiên thanh sạch sẽ của ta đã thấm đầy máu và mồ hôi. Ta với tới Ngọc Long kiếm, kiếm trong tay, ta chống kiếm đứng dậy lần nữa, lưng ta như đã gãy, gần như không thể thẳng người, chỉ có thể miễn cưỡng đứng vững.
Vãn Nhị Nhị quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn ta, miệng ta đầy mùi máu tanh, ta cúi đầu, lẩm bẩm: “Ta không thể thua. Ta phải thắng.”
Ta nhớ lại ngọn lửa không thể dập tắt ở Lý Ngư Châu, ta nhớ lại những lời than thở rằng “trưởng thành sớm, suy yếu sớm”, ta nhớ lại lời của Tạ Như Tịch: “Triều Châu, ngươi không nên luyện kiếm.”
Tại sao ta không thể luyện kiếm? Tại sao ta không thể thắng?
Trọng kiếm của Vãn Nhị Nhị lại một lần nữa giáng xuống, Ngọc Long kiếm tỏa ra ánh sáng, lần này không có kiếm khí hóa thành rồng, không có băng sương ngưng tụ, chỉ như làn gió tháng chín ở Lý Ngư Châu, mềm mại và dịu dàng.
Ngọc Long kiếm phổ quyển thứ hai, Lý Ngư phong.
Kiếp trước ta chưa bao giờ luyện thành, chỉ dừng lại ở quyển thứ nhất. Kiếm phong này nhẹ nhàng, nơi nó đi qua, hoa rụng không một tiếng động, tảng đá đen vốn được coi là không bao giờ nứt vỡ, lặng lẽ nứt ra vô số khe nhỏ không thể đếm được.
Vãn Nhị Nhị vội vã lùi lại, vung trọng kiếm như một tấm khiên dày đặc không một kẽ hở, trọng kiếm va chạm phát ra tiếng kêu chói tai, nàng nhắm mắt như đang lắng nghe âm thanh, rồi trong một khoảnh khắc, mở mắt ra, ta lại không thể phản ứng kịp. Trọng kiếm phá gió lao tới, đập mạnh vào ngực ta.
Ta như một cánh diều đứt dây, bị trận mưa rào đập xuống đất, từ đài Đăng Vân bị một kiếm đánh rơi xuống dưới.
Mọi người đều kinh hãi, đám đông câm lặng, ánh mắt kinh ngạc đều dồn về phía ta, những ánh mắt này ta đã thấy quá nhiều trong kiếp trước.
Vừa đúng mười chiêu, ta lại bị đánh rơi khỏi đài trong mười chiêu, lần này còn thê thảm hơn kiếp trước.
Hoa bích đào trên cây rơi xuống như ngọc trên tiên đài, bay lượn quanh váy vàng nhạt của Vãn Nhị Nhị. Dưới ánh vàng, nàng quay người lại, phía sau là mây che mặt trời. Nàng nhìn xuống ta đang nằm trên đất, giữa chân mày là một nốt chu sa đỏ, chắp tay nói: “Đa tạ sư tỷ chỉ giáo.”
Ai đó lên tiếng phá tan sự im lặng, lẩm bẩm: “Triều Châu sư tỷ, thua rồi.”
Ngọc Dĩ chân nhân là người đầu tiên phản ứng, ánh mắt ông nhìn Vãn Nhị Nhị đầy nhiệt huyết, trên khuôn mặt vốn khắt khe cũng hiện lên vẻ hài lòng. Ông từ trước đến nay chỉ nhìn vào thiên phú của đệ tử, giờ tìm được nhân tài, gần như không giấu được sự phấn khích.
Ta mở to mắt nhìn Vãn Nhị Nhị, trên mặt không biết là mồ hôi hay máu đang chảy xuống. Cột sống không biết đã gãy mấy đốt, liệu ta còn có thể đứng thẳng được không. Ta mở miệng, nhưng không phát ra được âm thanh, mỗi lần mở miệng chỉ thấy máu trào ra, chảy dọc theo cằm xuống.
Ta muốn hỏi, tại sao.
Tại sao ta không thể thắng ngươi.
Ta không hề lơ là, từ khoảnh khắc bước lên đài Đăng Vân, ta đã căng thẳng, lưng ướt đẫm mồ hôi, thậm chí còn phát huy vượt bậc, ta trước đây chưa bao giờ sử dụng được chiêu Lý Ngư phong. Mỗi chiêu ta đều nhìn rõ, mỗi bước ta đều làm đến mức tối đa.
Tại sao ta đã cố gắng như vậy, nhưng vẫn không thể.
Ta thở dốc, mùi máu tràn ngập mũi.
Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt, như thể đang vang vọng tiếng reo hò, họ đang chúc mừng sự ra đời của một thiên tài mới, không ai có thể nghe thấy tiếng ta.
Ai đó cúi xuống bên cạnh ta, đôi tay thường xuyên luyện kiếm đã có vết chai, người đó gạt những lọn tóc bết dính trên mặt ta ra, đưa tay lau thứ gì đó đang chảy trên mặt ta, thì ra là nước mắt. Ánh sáng xuyên qua những kẽ lá của cây bích đào trăm năm rơi vào ánh mắt người ấy, trên vai còn vương vài cánh hoa bích đào.
Ta cố gắng lắm mới thốt ra được một câu, ta nói: “Tại sao?”
Tạ Như Tịch bình thản đáp: “Triều Châu, ngươi không nên cầm kiếm.”
———
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
