TRỞ VỀ THỜI NIÊN THIẾU KIẾM TIÊN – QUYỂN 5 – CHƯƠNG 2

Khi ta đi trên đường, nghe được nhiều lời đồn đoán về Vãn Nhị Nhị và Lưu Ngọc, đến cả Ngọc Dĩ chân nhân cũng phải đóng cửa không ra ngoài, để tránh ánh mắt soi mói của các đệ tử.

Gần đây nhiều việc bận rộn, ngược lại khiến ta tạm gác lại việc tu luyện hàng ngày. Ta mở lại ngọc thư của sư phụ trong phòng Thiên tự của võ trường, lần đầu tiên chính thức bắt đầu tu luyện quyển thứ hai của Ngọc Long Tâm Kinh.

Cảnh tượng trước mắt không còn là sóng to gió lớn như lần trước, mà là một màn sương đen âm u rùng rợn.

Gió cuồn cuộn trong phòng Thiên tự đều là ảo cảnh nhờ đốt linh thạch tạo ra, không gây tổn hại thực sự cho ta, nhưng nỗi đau khi bị sương đen ăn mòn lại là có thật. Sương mù trong phòng Thiên tự ăn mòn da thịt của ta, ngay lập tức có những vảy màu nhạt giống như băng tinh phủ lên vùng da đau rát.

Ngọc thư lật từng trang nhanh đến nỗi ta không kịp lưu lại dấu vết gì trong đầu.

Khi luyện đến quyển thứ hai của Ngọc Long Tâm Kinh, không chỉ có thể học thêm nhiều kiếm quyết mà một số thuật pháp bí truyền cũng dần hiện ra, nhưng tất cả đều cần chăm chỉ luyện tập hàng ngày và thực chiến mới có thể nắm vững. Ta nắm chặt Ngọc Long Kiếm, bắt đầu luyện chiêu Lý Ngư Phong, đẩy lùi phần lớn sương đen.

Khi ta phải chọn một linh khí làm vũ khí, a di ta đã cho ta nhiều lựa chọn: cây ngọc địch đẹp đẽ, cây thất huyền cầm gần như là thần khí, nhưng cuối cùng ta vẫn chọn Ngọc Long Kiếm, một thanh kiếm truyền thừa từ thế hệ trước. Vì kiếm khi vung lên là trực tiếp, mạnh mẽ nhất. Ta nhắm mắt cảm nhận linh khí trong cơ thể, kinh mạch mở rộng đến mức đáng sợ, khiến linh khí hòa vào máu dường như trở nên loãng đi.

Tu vi của ta vẫn chưa đủ, nhưng ta biết, có một ngày nơi này sẽ tràn ngập linh khí.

Khi ta mồ hôi đầm đìa, cánh tay đau mỏi đặt kiếm xuống và bước ra khỏi phòng Thiên tự, tiện tay niệm một câu thanh lý quyết. Bên ngoài đệ tử ít hơn hẳn so với thường ngày, có tiếng chuông từ chính điện đỉnh chủ phong truyền đến, mọi người đều vội vàng đi về một hướng. Đây là tiếng chuông triệu tập đệ tử của Phù Lăng Tông, ngày thường rất hiếm khi vang lên.

Ta cũng không ngoại lệ, đổi hướng đi về đỉnh chủ phong.

Khi ta đến thì đã khá muộn, đến cả những trưởng lão hiếm khi lộ diện cũng đã ngồi trên cao, phía dưới các đệ tử đứng theo thứ tự của từng đỉnh, nội môn và ngoại môn, đại điện Phù Lăng Tông vốn rộng rãi, giờ cũng đầy kín người.

Vì ta và Tống Lai đều là đệ tử cuối cùng của chưởng môn, vị trí của chúng ta tất nhiên ở phía trước. Tống Lai tinh mắt, từ xa đã nhìn thấy ta, vẫy tay gọi. Ta chạy tới, hắn để lại cho ta một chỗ trống. Trong đại điện không ai nói chuyện, nhưng Tống Lai thì chẳng bận tâm, cúi đầu thì thào với ta: “Hôm nay không giống như mọi khi.”

Bầu không khí xung quanh quá mức tĩnh lặng, khiến người ta căng thẳng. Ngọc Dĩ chân nhân đương nhiên cũng ở đây, thay mặt sư phụ ta thể hiện dáng vẻ chưởng môn, giống như một con dơi tinh, dán mắt vào các đệ tử đến muộn, bao gồm cả ta.

Ta gật đầu, nhìn vào chỗ trống chính giữa hàng đầu: “Sư phụ sao còn chưa trở về?”

Ngọc Dĩ chân nhân vừa khẽ hắng giọng, chuẩn bị thay chưởng môn mở lời, thì đột nhiên dừng lại lúng túng.

Tống Lai lắc đầu, trả lời câu hỏi của ta vừa rồi, thì thầm: “Hai năm qua, sư phụ luôn ra ngoài, muội không biết sao, ta còn tưởng rằng sư phụ nảy sinh tâm tư mới, bên ngoài có đạo lữ rồi chứ.”

Ta nhìn hắn với ánh mắt thương hại, Tống Lai cũng đột nhiên nhận ra điều gì, khuôn mặt tròn trịa của hắn tái nhợt ngẩng đầu lên, sư phụ chúng ta đã đột nhiên xuất hiện tại vị trí trống ấy, đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt thoáng lướt qua người Tống Lai. Tống Lai kinh hãi lấy tay bịt miệng, không dám nói thêm một câu nào nữa.

Sư phụ ta tuy không thích quản lý việc trong môn, nhiều khi chỉ treo cái danh chưởng môn mà giao việc vụn vặt cho người khác lo liệu, nhưng tất cả mọi người trong Phù Lăng Tông đều biết, chưởng môn chính là trụ cột không thể gãy của Phù Lăng Tông, chỉ cần có danh tiếng của người ở đó, là có khí phách.

Sư phụ nhìn đệ tử đầy đại điện, cười cười, ta lập tức cảm thấy bầu không khí như băng tuyết tan chảy. Người cất giọng rõ ràng: “Gần đây trong tông môn xảy ra nhiều chuyện, đầu tiên là ma khí xuất hiện trong rừng sâu, ba đệ tử của chúng ta bị ma tộc cuốn vào, một chết, một bị thương, một bị cổ; sau đó, đại đệ tử của ta vì trị thương mà vô tình trúng phải Huyết Mê Thuật, vừa mới hôm qua, tiên minh đã đến đưa người đi. Đệ tử hoảng loạn là chuyện bình thường, nhưng ta đã mời trưởng lão Hóa Thần Cảnh đang ẩn cư trong tông xuất sơn, ngài ấy sẽ trấn giữ tông môn, đội tuần tra cũng đã tăng cường lượt đi và nhân số, không cần phải lo lắng quá nhiều.”

Ta nghe thấy các đệ tử bên cạnh đều thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc, cái chết của Doanh Chu đã để lại bóng đen tâm lý quá lớn cho mọi người.

Tất cả đều đang chờ đợi lời nói tiếp theo của sư phụ, nhưng sư phụ đột nhiên dừng lại.

Trong ánh mắt của người hiện rõ sự tang thương và trầm lắng không phù hợp với bề ngoài trẻ trung của mình, người hạ tay, nói: “Chờ thêm một lát.”

Chờ gì? Không ai hỏi, lúc này chính là hoàng hôn, có thể nhìn thấy các ngọn núi ngoài điện đều thấp bé, mây mù lượn lờ trong ánh vàng hồng nhạt. Một chiếc thuyền nhẹ lướt gió bay đến, dừng lại ngay trước cửa điện, hình dạng của chiếc thuyền này rất đặc biệt, là hình dạng của Huyền Phượng. Chiếc thuyền này ta từng thấy nhiều ở kiếp trước, sau đó vì thế lực ma tộc càng lúc càng lớn, tiên minh cũng ngày càng tăng cường lực lượng.

Ta từng thấy cảnh tượng hùng vĩ nhất là khi trời đầy những chiếc thuyền Huyền Phượng qua lại, bên dưới là ma khí bẩn thỉu bao quanh đống xương cốt.

Sư phụ ngẩng đầu lên, ánh mắt của mọi người đều hướng theo ánh mắt người: “Đến rồi.”

Đầu tiên là vài người mặc áo bào đỏ đen của tiên minh bước xuống thuyền Huyền Phượng, sau đó trong một mảng màu sắc trầm lặng xuất hiện một bóng hình thanh nhã màu xanh, chính là Vãn Nhị Nhị. Họ đều bước vào trong điện, gần như đến trước mặt rồi, ta vẫn còn nhìn chiếc thuyền đen đang dừng trên tấm ván mây ngoài cửa điện.

Tống Lai nhìn ta khó hiểu, cả sư phụ ta cũng không thu hồi ánh mắt.

Quả nhiên, cuối cùng lại có một người chậm rãi bước xuống, y phục màu đen tuyền, tóc đen bóng, bên hông mang theo Như Tịch Kiếm. Hắn thực sự không mang theo bất kỳ dấu hiệu nào của tiên minh, nhưng lại là chủ nhân của tiên minh. Hắn đi cuối cùng, nhưng từ lúc xuất hiện đã thu hút tất cả ánh mắt. Tống Lai dùng khuỷu tay huých nhẹ ta, kinh ngạc nói: “Triều Châu, muội thực sự có cái mũi nhạy bén của Tạ Kiếm Quân.”

Ta lập tức giơ chân lên, đạp hắn một cái. Hắn kêu lên một tiếng, quả nhiên nhận được một câu trách mắng từ Ngọc Dĩ chân nhân.

Vãn Nhị Nhị đã quỳ trong điện, nhưng dường như không phải chịu hình phạt gì, dù sao Lưu Ngọc còn chưa bị thẩm vấn, đã có hai cái đinh phong ấn tu vi xuyên qua cổ tay nàng ta. Nhưng đối với một cô gái chú trọng chăm sóc bản thân như nàng, cũng coi như so với ngày thường đã nhếch nhác hơn rất nhiều. Ánh mắt vốn linh động cũng ảm đạm đi nhiều.

Bên cạnh có đệ tử xì xào bàn tán: “Chính là nàng, đồ đệ vừa mới được Ngọc Dĩ chân nhân thu nhận, mượn cớ chữa bệnh cho đại sư huynh chủ phong, kết quả thuận tiện hạ cổ thuật, biến huynh ấy thành người sống dở chết dở!”

“Thật là lòng dạ độc ác, chẳng khác gì rắn rết!”

Những lời này lọt vào tai Vãn Nhị Nhị, khiến lưng gầy gò của nàng lập tức co rút lại một chút.

Tạ Như Tịch từ từ bước vào, lại nói về một chuyện khác trước: “Xin hỏi Phù Lăng Tông tông chủ, kết giới sau núi trước kia bị dị động, đã điều tra được nguồn gốc của sương đen chưa?”

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên, không ngờ Tạ Như Tịch lại hỏi về chuyện này trước.

Sư phụ lắc đầu: “Sương đen quỷ dị, không thể nào ra tay, vẫn chưa điều tra được nguồn gốc.”

Tạ Như Tịch gật đầu, nói: “Vậy chuyện này tiếp theo hãy giao cho tiên minh xử lý.”

Nói xong câu này, hắn mới để ý đến chuyện khác, Tạ Như Tịch cầm trong tay một linh ấn thu nhỏ, nhẹ nhàng đẩy linh ấn bay ra, biến thành một tờ Giấy Thẩm Vấn phát ra ánh kim. Dùng thần thức dò xét có thể biết được quá trình thẩm vấn và kết quả.

Ta và Tống Lai đều dò xét, sự thật hiện ra chỉ là Lưu Ngọc, bằng hữu tốt của Vãn Nhị Nhị, nhân lúc cho linh sủng của nàng ăn, đã lén bỏ vào nguyên liệu của Huyết Mê Thuật, sau đó dụ con rắn này đi cắn đại sư huynh, tiêm độc tố vào người huynh ấy.

Chứng cứ và ghi chép thẩm vấn đều đầy đủ, người xem đều tin bảy tám phần. Tống Lai ghé sát vào ta, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi có thấy chỗ nào không đúng không?”

Ta lắc đầu: “Đều rất đầy đủ, xem ra thật sự chúng ta đã trách nhầm nàng rồi. Ít nhất theo như vậy thì Vãn Nhị Nhị là vô tội.” Ta dùng thần thức dò xét đến dòng cuối cùng, tội nhân Lưu Ngọc, đã bị xử tử.

Người thi hành, Tạ Như Tịch.

Ta vô thức nhìn về tay của Tạ Như Tịch, hiện giờ đang buông tự nhiên ở bên hông, màu đen của y phục lại làm cho bàn tay hắn càng thêm trắng trẻo thon dài, thật sự rất đẹp, cầm kiếm cũng không dễ mà run rẩy.

Sư phụ ta không thiếu những lời khách sáo: “Kết quả của tiên minh đưa ra, tự nhiên không có dị nghị. Lại phiền Kiếm Quân phải đi lại một chuyến rồi.”

Trong lòng ta có chút cảm giác kỳ lạ, như thể cuối cùng đã hiểu được địa vị của Tạ Như Tịch. Hắn muốn tham ngộ ở Kiếm Trủng, thì Phù Lăng Tông sẽ cung kính giao cả một khu vực cho hắn – một người ngoài. Hắn tham ngộ nhiều năm, ngoại trừ ta, đệ tử nào cũng không dám lại gần. Trước khi thân phận liên quan đến tiên minh của hắn được bộc lộ, mọi người đã tôn xưng hắn một tiếng Kiếm Quân. Chỉ có ta đến giờ đầu vẫn đầy máu, lại chỉ vừa lúc này mới hiểu được sự khác biệt này.

Tạ Như Tịch đột nhiên ngẩng mắt nhìn ta, tưởng rằng hành động đó kín đáo, nhưng lại bị ta bắt gặp.

Ta cẩn thận nở một nụ cười với hắn, hắn hơi sững sờ, bàn tay bên hông đột nhiên nắm chặt, như thể đang kìm nén điều gì đó. Ta và Tạ Như Tịch không thể có quan hệ quá tệ, vì ta sẽ trở thành chủ nhân của Lý Ngư Châu, không thể có quan hệ xấu với vị kiếm quân số một tương lai của giới tu chân.

Vãn Nhị Nhị đang quỳ giữa đại điện đột nhiên lên tiếng, giọng nói không còn trong trẻo như ngày thường: “Chung quy là lỗi của Nhị Nhị, không để ý đến người xung quanh, mới khiến đại sư huynh trúng phải Huyết Mê Thuật. Ta lòng đau là chuyện nhỏ, sức khỏe của sư huynh mới là chuyện lớn. Nhị Nhị sẽ dốc toàn lực tìm được phương thuốc tốt để chữa khỏi cho sư huynh.”

Tống Lai thở dài nói nhỏ bên tai ta: “Điều này giống như việc muội suýt nữa làm ta ngộ độc vì nấu ăn dở, rồi lại muốn tiếp tục nấu ăn để đầu độc ta nhằm bù đắp lỗi lầm.”

Ta nghe mà đầu bốc khói, lại muốn đạp Tống Lai một cái, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng né tránh, khiến chân ta đạp vào không khí.

Dược trưởng lão bận rộn cả đêm, thần sắc có chút mệt mỏi nhưng lại cắt ngang nước mắt của Vãn Nhị Nhị: “Không cần nữa. Triều Châu đã tìm được Hoa Thiên Diệp. Đại đệ tử của chưởng môn, Cố Khinh Châu, đã không còn gì đáng ngại.”

Sư phụ ta, với vẻ mặt hiền hòa, đột nhiên lên tiếng: “Triều Châu.”

Ta lập tức giật mình, bước ra khỏi hàng, đến vị trí trung tâm đại điện, quỳ xuống cách Vãn Nhị Nhị không xa, nói: “Triều Châu có mặt.”

“Hoa Thiên Diệp là vật hiếm thấy trên đời, con vì tận tâm tận lực giúp đỡ sư huynh mà đến mức này, bản thân lại chẳng còn chút tu vi nào, vẫn vì sư huynh mà vất vả chạy khắp nơi. Không tham công, không khoe khoang, bất kể là với tư cách là sư phụ của con hay là chưởng môn, ta đều rất tự hào vì có một đệ tử như vậy. Vì thế, tông môn sẽ ban cho con một chiếc Song Lăng Kính.”

Giọng sư phụ không lớn, nhưng trong đại điện lại rõ ràng vô cùng.

Sư phụ ta chưa bao giờ khen ngợi trực tiếp như thế, mặc dù người luôn để cho ta một con đường dễ dàng trong việc tu luyện. Ta ngẩng đầu lên, thấy người khẽ nháy mắt với ta. Xem kìa, người còn giúp ta che giấu sự thật rằng ta không có tu vi nữa chứ. Người tuổi đã lớn nên lòng dạ cũng thâm sâu.

Người vừa dứt lời, ánh mắt của các đệ tử xung quanh nhìn ta đã không còn như trước, ta nghe thấy hơi thở nặng nề hơn.

Người bên cạnh ta, tất nhiên là Vãn Nhị Nhị.

Trong những tình huống như thế này, vốn dĩ là có thăng có trầm, ta càng nổi bật thì nàng ta càng ngu ngốc. Nàng chịu không nổi những lời mắng nhiếc nhỏ nhẹ xung quanh, mắt đỏ hoe, mím môi nhưng lại đưa tay về phía ta nói: “Triều Châu sư tỷ, xin lỗi.”

Giữa chốn đông người, ta đương nhiên cũng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay trắng nõn của nàng, lắc nhẹ rồi cười một cái với nàng, sau đó thu tay lại. Ta đâu phải là đại sư huynh, tại sao lại có thể thay huynh ấy mà tha thứ cho nàng chứ.


Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này