Chương 51: Mưu tính
Hứa Lam đã bị máu lưỡi của tôi làm bị thương, nhưng vẫn còn những hồn ma khác của Thành Hoàng. Tiếng cồng vang lên, vừa vặn khiến chúng kinh sợ!
Chỉ trong chớp mắt, chúng tôi đã lái xe đi được một quãng xa, không có sự cố nào khác xảy ra. Hoa Oanh hoảng hốt nhìn vào gương chiếu hậu. Hơi thở nặng nề của tôi dần ổn định lại, hai tay xoa mạnh lên mặt, lòng bàn tay trở nên xám đen. Trong gương chiếu hậu, gương mặt “già nua” và chết lặng của tôi đã trở lại bình thường.
“Cậu cởi bộ quần áo của người chết ra trước đi, trông quá đáng sợ.” Hoa Oanh dừng xe, cẩn thận nhìn lại phía sau, rồi nói: “Đã đi rất xa rồi, cậu phản ứng rất nhanh, bọn chúng không đuổi kịp.”
Tôi nhanh chóng cởi áo khoác vest và áo sơ mi bên trong. Trên da có cảm giác dính dính, như thể nếu mặc lâu hơn nữa sẽ không cởi ra được. Thay xong quần áo của mình, nhét bộ vest vào túi, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Hoa Oanh quay lại nhìn tôi, trong mắt vẫn còn đầy sự không tin nổi.
“Cậu thật sự đã xé được một khe hở trong cõi chết oan, Hứa Lam bọn chúng đều có thể chạy thoát… Làm sao cậu làm được vậy?”
Ngừng lại một chút, Hoa Oanh lại hỏi: “Chúng ta tại sao lại phải đến miếu Thành Hoàng, không nên về Hoàng Tư sao?”
Tôi im lặng một lúc rồi nói: “Tay sai của Thành Hoàng đã đến.”
“Tay sai Thành Hoàng? Hắn đến giúp sao?” Hoa Oanh càng thêm bối rối.
“Không, không đơn giản như vậy, tôi cần trao đổi với chú Hoàng, cô chỉ cần nghe là biết.” Tôi lắc đầu giải thích.
Hoa Oanh không hiểu chút nào về những gì đã xảy ra nhưng tôi rất rõ, điều quan trọng nhất lúc này là rửa sạch nghi ngờ. Bản thân tôi có vẻ không có vấn đề gì, nhưng địa khí xuất hiện bên cạnh tôi, đó chính là vấn đề lớn nhất!
Tay sai của Thành Hoàng đến nhanh thật, nhưng hắn không nhìn thấy khoảnh khắc quan trọng nhất, đó là lúc con quỷ không da được thả ra và quá trình nó nuốt chửng Triệu Khang.
Hoa Oanh tiếp tục lái xe ra ngoại ô, khi xuống xe tôi vẫn mang theo túi đựng bộ vest.
Khi đến miếu Thành Hoàng, dấu vết của trận hỏa hoạn đã hoàn toàn biến mất, ngôi miếu đã được sửa chữa lại, ngay cả tượng thần Thành Hoàng và hai bức tượng bên cạnh cũng được sơn lại, uy nghi hơn hẳn.
Chú Hoàng đứng dưới tượng thần, quay lưng về phía cửa, Hoa Oanh chưa kịp mở miệng, chú đã quay người lại. Áo bào hình rồng vẫn còn đó, khuôn mặt vàng vọt của chú căng lên, vẻ trầm ngâm không thể giấu được.
“Chú Hoàng.” Tôi cung kính nói, chắp tay, hơi cúi đầu.
Chú ấy là người của miếu Thành Hoàng, dù không rõ giữ chức vụ gì, nhưng thân phận của chú cao hơn hẳn một kẻ không có danh phận như tôi, nên lễ nghi là điều cần thiết.
“Sao hai người lại đến vội vã như vậy?” Chú Hoàng nhìn với vẻ băn khoăn, giọng điệu thân thiện hỏi.
Ngay lập tức tôi có một suy đoán: Tay sai của Thành Hoàng vẫn đang truy tìm địa khí, chưa quay về!
Thực ra tôi đến đây là rất nguy hiểm. Nếu tay sai của Thành Hoàng đuổi theo được con quỷ không da, tôi coi như tự đưa mình vào tròng.
Hoa Oanh nói nhỏ: “La Hiển Thần nói phải đến, hình như chuyện rất nghiêm trọng, cháu cũng không rõ lắm.”
“Hiển Thần gặp rắc rối gì sao?” Chú Hoàng quay sang hỏi tôi.
Tôi khẽ thở ra, giữ tâm trạng hoàn toàn bình tĩnh. Rủi ro này, tôi phải chấp nhận. Nếu tay sai của Thành Hoàng thực sự bắt được con quỷ không da, tôi không đến đây thì cũng không trốn thoát được.
“Tôi đã gặp quỷ ôn dịch, và cả tay sai Thành Hoàng.”
Tôi nhìn chằm chằm vào chú Hoàng, đồng thời đưa cho chú túi đựng bộ vest. Sắc mặt chú Hoàng thay đổi, ngay lập tức nhận lấy túi, kéo khóa ra xem. Khuôn mặt căng thẳng của chú lại trở nên đầy nghi hoặc.
“Âm khí rất nặng, quỷ khí còn mạnh hơn… Đây không phải là địa khí…”
“Hiển Thần, làm phiền cậu giải thích!” Chú Hoàng nghiêm trọng nói.
Tôi đã sắp xếp lại mọi suy nghĩ, cẩn trọng kể lại toàn bộ quá trình.
Đại khái là, tại thành phố Tĩnh Dương xuất hiện cõi chết oan, bao trùm lên một tòa nhà bỏ hoang, tôi đã sử dụng thông tin từ Hoàng Tư để phán đoán nguyên nhân hình thành cõi chết oan, sử dụng vật ký thân này để trấn áp hồn ma chủ chốt trong cõi chết oan và lấy đi vật âm có liên quan đến cõi chết của hắn.
Kết quả là, con ma đó đột nhiên biến đổi, khí xám trên người biến thành khí đen. Khi thấy hắn định ra tay với tôi, trong lúc tôi không địch lại, hắn bất ngờ bỏ chạy, ngay sau đó tay sai của Thành Hoàng xuất hiện.
Ngừng một chút, tôi chỉ vào túi đựng bộ vest và nói: “Con quỷ này cũng rất hung dữ, hắn…”
Tôi lại miêu tả một lượt về tình huống tôi đã cảm nhận được. Thực ra, tôi nói một cách chi tiết, cũng là cố ý, để lấp đầy mọi thứ sao cho “hoàn mỹ không chút sơ hở.” Tám phần thật, hai phần giả, đổi lại là bất kỳ ai, cũng khó mà phân biệt được thật giả.
Vừa hay, Hoa Oanh cẩn trọng bổ sung thêm một câu: “Thật vậy, La Hiển Thần vừa cảm nhận xong, lại hóa trang, cháu cảm thấy cậu ấy giống như đã thành quỷ, không dám nhìn nhiều.”
Trán của chú Hoàng đổ mồ hôi mỏng, ánh mắt trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Chú lắc đầu, đưa lại túi đựng bộ vest cho tôi, nói: “Con quỷ này dù có hung dữ cũng không sao, theo lời cậu nói thì nó đã bị giam cầm, nhưng quỷ ôn dịch thì không giống như vậy, chưa từng có ghi chép nào cho thấy quỷ ôn dịch có thể dựa vào một vài vật chứa âm khí để trở thành lõi của cõi chết.”
“Có khả năng nào, quỷ ôn dịch đã nuốt chửng hồn ma dữ trong cõi chết, rồi oán khí nặng nề của cõi chết oan đã thu hút nó, khiến nó ăn mất Triệu Khang?” Hoa Oanh thận trọng hỏi.
“Triệu Khang?” Chú Hoàng nghi hoặc.
“Đó là hồn ma chủ chốt trong cõi chết oan, tên là Triệu Khang.” Hoa Oanh giải thích thêm.
“Ừ, rất có khả năng.” Chú Hoàng thở dài: “Trước đó đèn u minh lay động, oán khí qua biên giới hỗn loạn, có thể cảm nhận được sự xuất hiện của địa khí, tay sai của Thành Hoàng đã lập tức rời đi, hy vọng hắn có thể đuổi kịp quỷ ôn dịch.”
“Hiển Thần đã giúp rất nhiều, nếu không nhờ cậu đến tòa nhà bỏ hoang đó, e rằng không ai biết quỷ ôn dịch đang ẩn nấp ở đó, để mặc cho thời gian qua đi tất sẽ thành đại họa.” Chú Hoàng nói một cách chân thành, ánh mắt đầy vẻ biết ơn.
“Chú Hoàng quá lời rồi.” Tôi chắp tay cúi đầu đáp.
Không biết từ lúc nào, bầu trời đã trở nên tối tăm. Một cơn gió lạnh thổi qua, từ trong bóng đêm, tay sai của Thành Hoàng với những cánh tay nối liền nhau từ nóc miếu Thành Hoàng bay vào sân, chui vào đại điện. Đôi mắt đen không tròng của hắn lạnh lẽo quét qua tôi, hắn bay đến bên chú Hoàng, cúi đầu thì thầm.
Sắc mặt chú Hoàng càng lúc càng khó coi. Nói xong, tay sai của Thành Hoàng ẩn mình lên xà nhà, biến mất. Một tia sáng ban mai lóe lên trên bầu trời đêm, trời đã sáng.
“Mười năm rồi, quỷ ôn dịch hẳn đã ăn không ít hồn ma mới lộ diện, tay sai của Thành Hoàng e rằng khó lòng bắt giữ.”
“Sự giám sát của Tĩnh Dương này, thật là thất trách!” Chú Hoàng hất mạnh tay áo, tức giận đến cực điểm.
Hoa Oanh muốn nói lại thôi, tôi cẩn trọng liếc nhìn lên xà nhà, không nói gì. Một lúc lâu sau, sắc mặt chú Hoàng dần bình tĩnh lại.
“Hiển Thần, chuyện hôm nay phải cảm ơn cậu, nhưng trong những ngày tới cậu vẫn cần chú ý an toàn. Kẻ gây ra rối loạn ở miếu Thành Hoàng vẫn chưa xuất hiện, giờ cậu lại dây vào quỷ ôn dịch, con quỷ này thù dai, một khi đêm xuống, cậu phải đặc biệt cảnh giác.”
“Vật này giao cho cậu, nếu gặp phải rắc rối, lập tức bóp nát nó.”
Chú Hoàng đưa cho tôi một vật. Đó là một mảnh ngọc màu xám, hai đầu là những cánh tay của ác quỷ nối liền nhau, tứ chi vặn vẹo, rõ ràng là hình dáng của tay sai Thành Hoàng.
“Tay sai Thành Hoàng phụ trách đêm tối, cậu thay miếu Thành Hoàng làm việc báo tin, tôi đương nhiên không thể thờ ơ với sự an nguy của cậu, vật này lẽ ra tôi nên đưa cho cậu từ lần trước.” Chú Hoàng lại nói.
Tôi cẩn thận vô cùng, nhận lấy mảnh ngọc, nhẹ nhàng đặt vào người.
“Đa tạ chú Hoàng nhắc nhở.” Tôi cúi đầu cảm tạ.
Trong ánh mắt của Hoa Oanh, cũng có chút ngưỡng mộ.
______
Chương 52: Kính và bộ vest
Chú Hoàng phẩy tay, chuyện cảm ơn cứ thế mà gác lại.
Chú lại nhấc chiếc túi đựng bộ vest trên tay lên và nói: “Bộ quần áo cho người chết này không đơn giản, cần tìm một chỗ thích hợp để xử lý. Cả món đồ khiến hung ngục phát sinh cũng ở bên trong đúng không?”
Tôi gật đầu, giải thích chi tiết về mối liên hệ giữa chiếc kính và bộ quần áo cho người chết.
Chú Hoàng nói: “Tôi nghĩ, món đồ này có thể giao cho đám người giám sát xử lý, có lẽ sẽ cải thiện mối quan hệ của hai bên.”
Rõ ràng, chú Hoàng coi tôi là người của Hoàng Tư, nhưng với tôi, bộ quần áo cho người chết tuy phiền phức, nhưng nếu thật sự giao cho đám người đó, chắc chắn sẽ phải trực tiếp đối đầu với Tôn Trác, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Tôi lắc đầu từ chối, lại nhắc với chú Hoàng, hy vọng chú không tiết lộ sự tồn tại của tôi với đám người giám sát kia. Hoa Oanh kịp thời bổ sung rằng tôi có thù oán với đám người giám sát, hơn nữa, tôi vẫn chưa gia nhập Hoàng Tư, chỉ giúp đỡ giải quyết hung ngục mà thôi.
Chú Hoàng lộ vẻ như đã hiểu ra, gật đầu, sau một lát, chú lại nói với tôi rằng, mấy ngày trước người của Hoàng Tư có đến dò hỏi thông tin, chú chỉ tiết lộ một chút về tôi. Tôi nói không sao, sau này chỉ cần chú giữ bí mật giúp tôi là được. Chú Hoàng trấn an tôi, nói tôi là bạn của miếu Thành Hoàng, từ nay sẽ không tiết lộ một chút thông tin nào về tôi từ phía chú.
Sau đó, chúng tôi cũng không còn gì để nói nữa. Nhận lại chiếc túi đựng vest, tôi cùng Hoa Oanh rời khỏi miếu Thành Hoàng.
Lên xe của Hoa Oanh, cô ấy nhận được một cuộc điện thoại, tỏ ra vui vẻ, gật đầu mấy lần. Cuộc điện thoại kết thúc, cô ấy cười rạng rỡ nói: “Quản sự Dương bảo rằng ông ấy đã chuẩn bị rất nhiều tài liệu về nhà La, và còn đang điều tra thêm, sẽ giao cho cậu trong vòng hai ngày tới.”
Tôi gật đầu, tâm trạng nhẹ nhõm đi không ít.
“Đến nhà tôi nghỉ ngơi không?” Hoa Oanh hỏi.
“Không cần đâu, cô cứ thả tôi xuống ở bất kỳ con phố nào cũng được.” Tôi ngừng một lát, rồi nói tiếp: “Khi nào chuẩn bị xong, cô liên hệ với tôi là được.”
“Ồ… vậy cậu không định xử lý con chim phiền phức đó sao?” Hoa Oanh khẽ hừ một tiếng.
Mắt tôi thoáng nheo lại, thật sự thời gian gần đây có quá nhiều việc xảy ra, tôi thật sự đã bỏ qua việc của con chim kia. Chỉ có điều hai ngày một đêm không về nhà họ Đường, chắc chắn Đường Toàn sẽ không yên lòng.
“Tôi vẫn phải về một chuyến, khi trời tối, tôi sẽ đến ngoài Hoàng Tư chờ cô.” Tôi trả lời.
Hoa Oanh không nói thêm, lái xe vào thành phố, thả tôi xuống một con phố đông đúc xe cộ qua lại, tôi đón xe quay về làng giữa thành phố.
Khi về đến nhà họ Đường, Đường Toàn lại không có ở đó. Trong sân không có gì khác thường, mọi thứ bố trí đều không bị phá hỏng, trong phòng khách còn phảng phất hương thơm nhè nhẹ của hoa ngọc lan vàng, thức ăn trên bàn được phủ vải mùng, mùi thơm thức ăn lan tỏa. Tôi quả thật rất đói, ngồi xuống cầm đũa ăn ngon lành.
Bữa cơm vừa ăn xong, Đường Toàn quay về, nhìn thấy tôi, ông ta liền vui vẻ gọi thiếu gia. Chưa đợi tôi hỏi ông đi đâu, ông đã nói: “Hoàng Cầm mời tôi qua đó một chuyến, nói là có phương thuốc dân gian, đắp chân cho tôi.”
Ngừng một lát, Đường Toàn lại giải thích: “Chính là người phụ nữ trước kia, thiếu gia xử lý thật khéo, cô ta cảm kích chúng ta vô cùng, cũng sẽ không tiết lộ gì.”
Tôi nhớ lại trước khi ra khỏi sân, người phụ nữ đó còn lén nhìn về phía này.
“Chú Đường, chú vẫn nên cẩn thận một chút.” Tôi thận trọng dặn dò.
“Thiếu gia yên tâm, tôi sẽ không lơ là. À đúng rồi, Từ Phương Niên đã gọi điện cho tôi.” Đường Toàn nói tiếp.
“Hửm?” Trong lòng tôi hơi trầm xuống.
“Thiếu gia yên tâm, hắn không tìm được chúng ta, chỉ là bằng cách nào đó có được số điện thoại của tôi, gọi điện để giải thích hiểu lầm gì đó. Tôi mắng cho hắn một trận, bảo hắn cút đi.” Đường Toàn trả lời.
Tôi vừa định gật đầu, Đường Toàn lại do dự một chút rồi nói: “Tôi thấy, vấn đề của nhà họ Từ không hề nhỏ.”
Tôi ra hiệu cho Đường Toàn nói tiếp, Đường Toàn nói với tôi, ông đã suy nghĩ kỹ, không thể nào vì họ phát hiện tôi đối phó với Phong Hãn Hiên có thực lực nên mới tìm đến để làm lành.
Vì chuyện của Phong Hãn Hiên xảy ra quá nhanh, trước khi tôi đến Phong Hãn Hiên, nhà họ Từ đã theo sát tôi rồi. Tôi gật đầu, cho rằng Đường Toàn phân tích không sai.
Đường Toàn nói tiếp: “Vậy thiếu gia, như vậy chỉ còn hai khả năng, một là nhà họ Từ bị người khác sai khiến, hai là trên người thiếu gia có thứ gì đó mà chính cậu còn không biết, nhưng Từ Phương Niên đã nhận ra.”
“Nếu bị người khác sai khiến, tôi nghi là có liên quan đến nhà họ Tôn, nếu là trường hợp sau… thiếu gia, cậu thử nghĩ xem, trên người mình còn gì không?”
Sắc mặt tôi thay đổi, trước kia tôi quả thật đã nghĩ đến việc nhà họ Từ bị sai khiến, nhưng tôi chưa từng nghĩ đến nhà họ Tôn.
Nếu họ thật sự có liên quan… Năm đó nhà họ Từ đến nhận nuôi tôi nhưng không thành, sau đó mới là nhà họ Tôn?
Một lúc, mồ hôi lạnh toát ra, bất chợt tôi lại nhớ ra một chi tiết, Tôn Trác đang âm thầm tìm tôi, vậy mà Tôn Đại Hải lại thong dong như thế sao? Không một chút cảnh giác? Như vậy xem ra, đây cũng là một điểm bất thường!
Tôi nhắm mắt, tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ đó, tiếp tục suy đoán rằng nhà họ Từ và nhà họ Tôn không có liên quan. Trên người tôi còn thứ gì khiến Từ Phương Niên nhận ra chứ? Theo lý mà nói, hôm đó tôi chỉ ở nhà họ Từ, không lấy gì ra cả.
Khi tôi đang suy nghĩ, Đường Toàn lại thấp giọng nói: “Thiếu gia, cậu trọng tình nghĩa, tôi chỉ sợ Từ Phương Niên dùng Từ Noãn làm thế tấn công, cậu mềm lòng rồi tha thứ cho họ.”
Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi cười nói: “Chú Đường, chú lo xa rồi, cháu sẽ không mềm lòng với người phụ nữ mắng chửi cha mẹ cháu trên trời”
Sắc mặt Đường Toàn cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút. Sau đó, tôi và Đường Toàn trao đổi số điện thoại, nói với ông gần đây ban đêm tôi phải làm việc, nếu không về thì cũng đừng lo lắng, có chuyện gì thì gọi cho tôi. Đường Toàn hiểu, ánh mắt lại rơi vào chiếc túi vest, liền hỏi tôi mua vest ở đâu, có cần là không, ông sẽ qua nhà Hoàng Cầm mượn bàn là.
Tôi lắc đầu, nói rằng đây không phải đồ mặc, mà là đồ của người chết, Đường Toàn giật nảy mình.
Cơn buồn ngủ đã ập đến, tôi bảo Đường Toàn làm việc của mình, không cần lo cho tôi, rồi tự mình vào phòng phía đông. Treo túi vest lên đầu tường, tôi ngã xuống giường, chìm vào giấc ngủ.
…
Giấc ngủ này còn dài hơn tôi tưởng tượng. Dù đã đặt báo thức nhưng vẫn không có tác dụng, lúc tôi tỉnh dậy thì trời đã tối. Cơ thể có cảm giác hụt hẫng, đây là tác dụng phụ của việc dùng quá nhiều máu đầu lưỡi.
Tầm nhìn trở nên mờ mịt, trước mắt như bị che một lớp gì đó, không rõ ràng. Tôi lắc đầu vài cái, xoa huyệt thái dương, chạm phải vật cứng lạnh ngắt. Một cảm giác nổi da gà bỗng dâng lên, tôi dùng ngón tay nắm lấy vật dài đó, gỡ nó xuống. Tầm nhìn khôi phục rõ ràng, trước mắt là chiếc kính không gọng màu nâu vàng, nửa trong suốt, có kẹp mạ vàng, cùng với tròng kính hơi trầy xước.
Đây rõ ràng là chiếc kính không gọng đó!
Mí mắt tôi giật liên tục, quay đầu nhìn bức tường đầu giường. Túi vest đã mở, rơi nhăn nhúm dưới sàn, bộ vest vẫn treo trên tường, không được là phẳng, nhưng lại chẳng có chút nếp nhăn nào.
Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên.
“Ai!?” Tôi lớn tiếng hỏi.
______
Chương 53: Người giết người, ma giết người, cậu xong rồi!
“Thiếu gia… tôi, lão Đường đây.”
“Cậu đã ngủ cả ngày rồi, điện thoại reo rất nhiều lần, tôi thấy trời đã tối nên mới gọi cậu dậy. Tôi đi hâm nóng lại thức ăn.”
Lời của chú Đường vang lên bên tai, tôi cảm thấy nhịp giật của mí mắt dần ổn định, giọng nói trấn tĩnh hơn nhiều.
“Chú Đường, cháu không sao, lát nữa cháu sẽ ra.”
Tiếng bước chân của Đường Toàn dần xa, tôi đứng dậy khỏi giường, cầm gọng kính, bước đến trước bộ vest, mồ hôi lấm tấm trên trán, tim vẫn đập nhanh.
Trên bộ vest có những luồng khí xám mỏng manh, giống như những bàn tay nhỏ bé, đang cố vươn về phía tôi. Trên ngón tay đang cầm gọng kính, cũng có những luồng khí xám giống bàn tay nhỏ bé bám vào, không ngừng kéo da thịt tôi, thúc giục tôi muốn đeo kính lên mặt… Tôi chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Nhanh chóng nhét kính vào túi vest, tôi lấy ra mấy tấm bùa từ trong tủ rồi dán nhanh một vòng quanh bộ vest. Giấy bùa dính chặt lên tường, luồng khí xám trên bộ vest biến mất, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lông mày tôi nhíu chặt, món đồ này quả thật phải xử lý cẩn thận, không thể tùy tiện vứt đi, nếu để ai đó nhặt được, e là sẽ xảy ra chuyện tương tự như Triệu Khang, bộ đồ của người chết này âm khí quá nặng, chắc chắn sẽ dẫn dắt người ta đến những nơi đầy oán khí, không khéo còn tạo ra oan hồn. Lần này, kính và bộ đồ người chết đã trở thành một bộ hoàn chỉnh, chắc chắn không dễ giải quyết…
Điện thoại tôi vang lên tiếng rung, tôi bắt máy, giọng nói của Hoa Oanh truyền tới, hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, cô ấy gọi điện cho tôi gần như liên tục mà giờ tôi mới nghe máy, tại sao vẫn chưa đến Hoàng Tư?
Tôi thở dài một hơi, nói: “Không phải chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là gặp chút rắc rối nhỏ, tôi sẽ đến ngay.”
“Rắc rối nhỏ? Có nghiêm trọng không?” Cô ấy hỏi với giọng lo lắng.
“Không sao.” Nói xong, tôi cúp máy.
Nhìn chằm chằm bộ vest thêm một lúc lâu, tôi vẫn không yên tâm, lại lấy dây chu sa cuốn một vòng quanh, rồi lấy ra một nắm tiền đồng, đặt một vòng dưới nền đất. Sau khi làm xong tất cả những bố trí đó, tôi mới đem theo các đồ vật cần thiết, đi ra khỏi phòng.
Đúng lúc Đường Toàn đã hâm nóng xong thức ăn, mang vào phòng khách.
“Chú Đường, cháu có chút việc gấp phải ra ngoài ngay, chú đừng vào phòng cháu.” Tôi nghiêm túc nói với Đường Toàn.
Âm khí trên bộ vest quá nặng, bây giờ mà đụng vào thì không sáng suốt chút nào, chí ít cũng phải đợi đến ban ngày. Bên Hoàng Tư cần xử lý con chim theo tôi, còn cả việc giao tài liệu về nhà La cho tôi, chuyện này cũng không thể trì hoãn.
Đường Toàn liền gật đầu đồng ý, rồi gọi tôi ăn xong hãy đi, không thể làm việc khi bụng đói được. Tôi bèn vào phòng khách, cầm bát đũa ăn vội vàng như cơn lốc.
Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng thì thầm rất khẽ, như là đang lẩm bẩm: “Xong đời rồi, xong đời rồi.”
Đường Toàn đứng bên cạnh, dường như không nhận ra điều gì.
Tôi nhíu mày, đặt đũa xuống rồi đi đến trước bậc cửa, tôi liền nhấc tấm ván sàn lên. Dưới cái hố xi măng sâu khoảng 40-50 cm, cái bô được quấn đầy dây chỉ chu sa, đầu của lão Công nhăn nheo, đầy vết cháy xém. Ông ta trợn tròn mắt, miệng vẫn đang cử động.
“Xong đời rồi… xong đời rồi…”
Hai từ đó cứ lặp đi lặp lại, Đường Toàn bên cạnh mặt mày căng cứng, rõ ràng, giờ ông ấy mới nhìn thấy lão Công.
“Xong đời rồi cái gì?” Tôi nhíu mày hỏi.
Đột ngột, lão Công trừng trừng nhìn tôi, nói: “Người muốn giết người, ma muốn giết người, cậu xong rồi! Cậu xong rồi!”
Tôi rùng mình, ngay lập tức nhận ra điều cấm kỵ. Trước đây phong ấn lão Công, chính là vì ông ta nói đúng hai lần, tôi biết lần thứ ba chắc chắn sẽ bị ma lừa! Sao giờ lại dao động như vậy?
“Thiếu gia… ông ta đang cười… Thà nghe ma khóc, đừng thấy ma cười…” Đường Toàn nói với giọng run rẩy.
Tôi nheo mắt, nhìn chằm chằm lão Công, quả nhiên lúc trước ông ta còn ủ rũ, giờ đây lại cười nham hiểm.
“Đợi tôi trở lại, sẽ xử lý ông!” Tôi đóng tấm ván sàn lại.
“Người giết người!”
“Ma giết người!”
“Xong đời rồi!”
“Xong đời rồi!”
Giọng của lão Công the thé, nhói tai, mặc dù tôi đã đóng ván sàn lại, nhưng đầu của ông ta vẫn đột ngột chui ra, nhếch mép cười nham hiểm với tôi.
Tôi rút cây gậy tang giấu trong áo, đánh mạnh vào trán lão Công, “bụp” một tiếng, hắn tan biến thành khói xám.
Trong sân dường như có chút vang vọng, dần dần tan biến…
“Thiếu gia… không sao chứ… cậu còn định ra ngoài không?” Đường Toàn vốn dĩ điềm tĩnh, giờ đây lại run rẩy.
Câu nói “thà nghe ma khóc, chớ thấy ma cười” là vì, tiếng khóc của ma là biểu hiện của sự yếu ớt so với con người, thậm chí là oan ức cần giúp đỡ, còn tiếng cười của ma là sự hả hê khi con người sắp gặp tai ương.
Lão Công, con ma này, thật quá quỷ quyệt. Tôi nhíu chặt mày, giờ lời của ông ta nên tin hay không?
Một lúc lâu, tôi mới bình tâm lại. Tôi không giao du với lão Công, ông ta không lừa được tôi, cũng không tính kế được tôi. Nếu ông ta nói người muốn giết người, ma muốn giết người, còn nói tôi xong rồi, vậy có nghĩa là, cả người lẫn ma, tôi đều phải đối mặt với nguy hiểm?
Bản thân tôi quả thật đã trêu chọc phải ma, lại còn có kẻ thù, chẳng lẽ lại ở nhà, đóng cửa không ra ngoài? Dù sao cũng phải cẩn trọng.
“Chú Đường, cháu đi trước đây, chú ngủ sớm đi, đừng quan tâm đến ông ta.” Tôi liếc nhìn tấm ván sàn.
Khi rời khỏi phòng khách, tôi vô thức liếc nhìn phòng phía đông, thấy phía sau cửa sổ như có người đang rình tôi!
Không… không phải người, là một bộ vest trống rỗng, căng phồng lên như người. Nhưng tay áo của nó trống không, cổ cũng trống không…
Trong nháy mắt, mồ hôi lạnh rịn ra khắp người, tôi lao nhanh đến, nhưng khi đến gần, tôi lại phát hiện, sau cửa sổ không có gì, chỉ là chiếc giường tôi ngủ.
Qua lớp kính, có thể thấy bộ vest vẫn treo ngay ngắn trên tường, tấm bùa không hề có chút thay đổi, những sắp đặt khác đều còn đó.
Nhắm mắt lại, đây có lẽ do áp lực tâm lý khiến tôi sinh ra ảo giác.
Rời khỏi nhà họ Đường, tôi thấy có ánh mắt từ xa bên phải nhìn chằm chằm mình. Tôi quay đầu nhìn sang, nhưng không thấy gì, bèn thở dài một hơi. Tôi không chắc đây có phải là ảo giác hay không… nhưng tôi đã dặn dò Đường Toàn, bản thân ông ấy cũng đủ cảnh giác, chắc không có chuyện gì.
Sau đó, tôi bắt taxi đi đường vòng đến khu vực bãi đỗ xe của khu chung cư cao tầng nơi Hoàng Tư đóng quân.
Xuống xe, tôi liền thấy Hoa Oanh, cô ấy đứng chờ bên đường, bên cạnh còn có một người. Đó là một bà lão ít nhất cũng bảy, tám mươi tuổi, tóc được bện thành từng lọn và gọn gàng buộc lại.
Hai bên má bà ta trễ xuống, mí mắt hơi cụp, có thể nhìn thấy hàm hơi hóp.
Bà mặc bộ đồ vải đỏ sạch sẽ, giày vải đỏ, bình thường người sống mặc đồ này sẽ toả ra khí chất rất vui vẻ, nhưng trên người bà ta lại toát ra vẻ vô cùng u ám.
“Cậu cuối cùng cũng đến, nếu không đến tôi phải đi tìm cậu rồi.”
Ánh mắt lo lắng của Hoa Oanh giảm đi đôi chút, cô ấy vẫn mặc chiếc váy dài màu nhạt từ tối qua, không trang điểm, so với vẻ quyến rũ thường ngày lại thêm phần dịu dàng.
“Giới thiệu với cậu một chút, Thư bà bà, do quản sự Dương sắp xếp.”
Nói xong, Hoa Oanh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, như đang tìm bóng con chim.
Tôi đối diện với Thư bà bà, bà ấy hơi nhấc mí mắt, nhìn tôi từ trên xuống dưới, khiến da mặt tôi có chút đau rát. Bản năng mách bảo tôi bà ấy rất nguy hiểm, nhưng tôi không nhìn ra bà ấy thuộc môn phái nào trong cửu lưu.
“Hừm, người còn trẻ, tính tình không nhỏ, mới gặp đã thích cạo đầu người ta, lão bà này được mở rộng tầm mắt rồi.” Thư bà bà giọng khàn khàn nói.
______
Chương 54: Điều kiện là không được báo thù
Sắc mặt của Hoa Oanh thoáng cứng lại, tôi giữ vẻ mặt bình thản, cũng không giải thích gì thêm. Lời nói không hợp, thêm nửa câu cũng là thừa, tôi giúp Hoàng Tư làm việc, Hoàng Tư cử người giúp tôi làm việc, đó cũng là quy tắc. Cho dù Thư bà bà có liên quan đến Mã Hộ trước đó, tôi cũng không cần phải cố tình nói lời tốt đẹp.
Chốc lát, bầu không khí rơi vào sự yên tĩnh chết chóc, chỉ có điều, chúng tôi đứng đợi một lúc lâu, con chim vẫn không xuất hiện. Thư bà bà và Hoa Oanh thì thầm với nhau vài câu, rồi cả hai rời khỏi tầm mắt của tôi, không biết ẩn nấp ở đâu.
Tôi hiểu đại khái ý định của họ, suy nghĩ một chút, tôi tiến về phía trước. Có thể là vì có quá nhiều người bên cạnh tôi nên con chim không dám ra? Cũng có thể là nó chưa kịp theo kịp tôi?
Luôn có cảm giác bị theo dõi từ phía sau, đó là do Hoa Oanh và Thư bà bà theo dõi.
Nhưng con chim mãi vẫn không xuất hiện… Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Chớp mắt, đã đến giờ Tý nửa đêm, mà con chim vẫn không tới, tôi cảm thấy hoàn toàn mất hy vọng. Dừng lại, tôi quay đầu nhìn về phía sau, gật đầu. Chốc lát sau, Hoa Oanh và Thư bà bà bước ra từ sau một cái cây.
“Sao lại như thế này…” Hoa Oanh có chút bất an.
“Có lẽ đã có biến cố.” Tôi nói với giọng khàn.
“Biến cố…” Hoa Oanh như nghĩ đến điều gì, thần sắc hơi ngạc nhiên, nhưng lại không nói ra.
Thư bà bà có mặt ở đây, nói chuyện không tiện.
“Nếu không có chuyện gì nữa, bà lão tôi xin cáo từ.” Thư bà bà nói giọng khàn khàn.
“Vâng, Thư bà bà cứ nghỉ ngơi trước đi, có gì tôi sẽ liên lạc với quản sự Dương.” Hoa Oanh nói nhẹ nhàng.
Thư bà bà bước đi về phía xa, rất nhanh đã biến mất trong bóng tối.
“Bà ấy chuyên giúp người khác chải đầu, không thích thợ cạo đầu.” Hoa Oanh ngừng một chút, rồi giải thích thêm với tôi: “Trước đây bà ấy là cô gái tự bện tóc, nhờ cơ duyên mà trở thành bà thợ chải đầu, không có liên quan gì đến Mã Hộ đâu, cậu không cần quá đề phòng bà ấy.”
Tôi gật đầu, nói không sao, ngẩng đầu nhìn trời, tôi hơi nheo mắt, nói: “Nếu con súc sinh đó không gặp chuyện, thì có lẽ là cái lồng chim bán ở cửa hàng đồ cổ có vấn đề.”
Hoa Oanh gật đầu liên tục, chốc lát cô ấy có chút bực bội.
“Bây giờ phải làm sao đây?”
Tôi không đáp, chỉ trầm ngâm suy nghĩ, Tôn Đại Hải có vài vấn đề, nhưng sự đề phòng lại lỏng lẻo. Chỉ là, tôi không thể hoàn toàn chắc chắn rằng ông ta có vấn đề, vì còn một khả năng nữa, đó là Tôn Đại Hải cho rằng tôi chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, dù sao con trai ông ta giờ là đạo sĩ xuất dương thần, còn tôi chỉ có thể trốn trong cống ngầm tối tăm.
Nhưng nếu con chim bay về, vấn đề sẽ chuyển sang tình huống tôi lo ngại nhất.
“Phải đi xem Tôn Đại Hải lần nữa, xem ông ta có vấn đề gì không.” Tôi thở dài nói.
“Tôi cũng nghĩ vậy!” Hoa Oanh liền gật đầu.
“Vậy còn quản sự Dương? Cô gọi tôi tới đây không chỉ vì Thư bà bà, đúng không?” Tôi hỏi thêm Hoa Oanh.
“Đúng vậy, quản sự Dương nói muốn gặp cậu trò chuyện.” Hoa Oanh trả lời.
Suy nghĩ một chút, tôi mới nói: “Chia làm hai đường, cô đến gần nhà Tôn Đại Hải, chủ yếu xem con chim có ở đó không, tôi đi gặp trực tiếp quản sự Dương, thông tin về nhà họ La tôi, tôi cần lấy càng sớm càng tốt.”
Hoa Oanh suy nghĩ một lát, rồi nói đồng ý.
Chúng tôi cùng trở lại bãi đỗ xe ngầm của Hoàng Tư, cô ấy lái xe rời đi, còn tôi thì đi vào tầng ngầm thứ ba. Khi thang máy mở ra, hôm nay sảnh Hoàng Tư khá yên tĩnh, không có nhiều người, phần lớn chắc đều đã ra ngoài làm việc, những người còn lại, khi nhìn thấy tôi, ánh mắt chỉ còn lại sự không thân thiện.
Tôi nhìn một vòng, chú ý đến Mã Hộ ở góc xa nhất, hắn không những đeo khẩu trang, mà còn đội một cái mũ, chỉ để lộ phần chân mày và sống mũi, ánh mắt hắn đầy căm hận, hận không thể giết tôi ngay lập tức.
Tôi không để ý đến họ, bước thẳng vào văn phòng của quản sự Dương. Vừa vào, liền thấy quản sự Dương đang pha trà. Bên cạnh ông ta vẫn có quỷ bà Hạ Đồng và thợ đóng quan tài Vương Thụ đứng canh.
“Haha, Hiển Thần đến rồi à, xem ra Thư bà bà đã giúp cậu dọn sạch đuôi rồi phải không?” Quản sự Dương mặt mày tươi cười, mời tôi ngồi xuống uống trà.
“Đuôi không thấy đâu, không cần dùng tới, nhưng không sao.”
Tôi ngồi đối diện khay trà, uống một ly, hương trà lan tỏa trong miệng.
“Nếu cần, Hiển Thần cậu cứ để Thư bà bà giúp đỡ, Hoa Oanh có thể liên lạc với bà ấy.”
Quản sự Dương lại rót cho tôi đầy tám phần.
“Vào chuyện chính đi, quản sự Dương, vụ án hung ngục đã được phá, tài liệu mà ông hứa với tôi đâu?” Tôi vào thẳng vấn đề.
“Cậu Hiển Thần đây quả là có tay nghề, nhưng vụ án đã phá rồi, còn xác của công nhân thì sao? Hoa Oanh chỉ nói vị trí, trong vòng năm mươi mét từ cổng lớn có một thi thể.” Quản sự Dương hỏi thêm.
Sắc mặt tôi không thay đổi, đáp: “Nếu không có gì bất ngờ, phần lớn thi thể đều ở dưới lớp đất bên ngoài cổng, vườn hoa bị bịt xi măng, phụ nữ mang thai đào đất mà chết, bên dưới chắc chắn có điều bất thường.”
“Tốt!” Sắc mặt quản sự Dương trở nên phấn khích.
Ông ta lấy từ dưới khay trà ra một túi hồ sơ, đầy căng, tôi cũng không khỏi giật mình, hơi thở hơi gấp gáp, tôi vươn tay ra định lấy tập tài liệu.
“Ây, cậu đừng vội, còn hai việc nhỏ nữa.” Quản sự Dương đặt tay lên túi hồ sơ, ngăn lại.
Tôi nhắm mắt, giữ cho tâm trạng bình tĩnh.
“Thứ nhất, vật hình thành nên vụ án hung ngục, cậu phải giao cho Hoàng Tư xử lý, món đồ đó không phải thứ đơn giản, tiềm ẩn nguy hiểm lớn, đám giám sát lại tìm đến chúng tôi, yêu cầu giao ra trong thời gian quy định. Nhưng cậu yên tâm, tôi biết chút ít, trong đó đạo sĩ Tôn Trác có thù với cậu, tôi sẽ không nói rằng cậu đã phá vụ án này.” Giọng quản sự Dương thoải mái.
Tôi hơi cau mày, trong lòng thực sự thấy khó chịu.
Vụ án hung hiểm như vậy, sao đám giám sát không ra tay trước? Đợi người khác làm xong rồi đến hưởng lợi? Điều này chẳng khác nào hái quả ngọt của người khác.
Ngoài ra, để bộ đồ của người chết lại trong tay tôi, quả thực phiền phức, giao cho Hoàng Tư chuyển đi, vấn đề chắc sẽ không lớn.
“Vậy còn chuyện thứ hai?” Tôi hỏi quản sự Dương.
“Haha, chuyện thứ hai thì nhỏ hơn nhiều, cậu gia nhập Hoàng Tư, cậu sẽ làm việc cùng một bộ phận với Hoa Oanh, Hoàng Tư giúp cậu giấu thân phận, bản thân tôi cũng biết quý nhân tài, hơn nữa quan hệ của chúng ta vốn đã không tệ.” Quản sự Dương nói.
Mí mắt tôi khẽ giật, Quản sự Dương thực sự có gan như vậy sao? Không sợ tôi mang đến rắc rối lớn hơn?
Tôi thực sự có chút do dự. Đúng là tôi đã vài lần có mâu thuẫn với Hoàng Tư nhưng Hoàng Tư là nơi tụ hội của những người thuộc cửu lưu, có thêm một người bạn, nghĩa là bớt đi một kẻ thù. Quan trọng nhất là, quản sự Dương thực sự đã giữ lời hứa, trước mắt xem ra Hoàng Tư đã giúp đỡ tôi không ít.
Suy nghĩ một hồi lâu, tôi đã hoàn toàn cân nhắc lợi hại, gật đầu đồng ý.
Quản sự Dương lập tức vui mừng cười lớn, nói: “Tốt!”
Ông ngừng một chút, mới nói: “Vậy Hiển Thần, cậu có thể đồng ý với tôi một yêu cầu nhỏ, cũng coi như là quy tắc của Hoàng Tư.”
“Chúng ta với đám giám sát, xưa nay nước sông không phạm nước giếng, tôi giả vờ không biết chuyện cậu và nhà họ Tôn, cậu cũng không thể ra tay với bất kỳ ai trong nhà họ Tôn, nếu không sẽ gây ra mâu thuẫn lớn giữa giám sát và Hoàng Tư!”
“Haha, mọi việc đều coi trọng sự hòa thuận, Hiển Thần cậu đây hẳn là người thông minh.”
Ba chữ “người thông minh” này, thực sự quá chói tai.
Hơn nữa, điều kiện này của quản sự Dương, chẳng phải là không cho tôi báo thù nhà họ Tôn sao!?
Lòng tôi trầm xuống, ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng, tôi nhìn chằm chằm vào quản sự Dương, không nói lời nào.
______
Chương 55: Cô ấy không muốn cậu đi
Quản sự Dương vẫn cười nhìn tôi.
Bầu không khí dần trở nên căng thẳng, nụ cười trên khuôn mặt của quản sự Dương dần biến mất.
“La Hiển Thần, cậu cho rằng tôi nói sai sao?”
“Mỗi người đều có quan điểm đúng sai của mình, khó mà kết luận được.” Tôi lắc đầu, đưa tay ra: “Tôi giúp Hoàng Tư một lần, Hoàng Tư trả công cho tôi, hợp tác bình thường, mọi người đều có thể chấp nhận.”
Dù không thoải mái, tôi cũng không vì yêu cầu của quản sự Dương mà trở mặt với ông ta. Từ góc nhìn của Hoàng Tư, ông ta không sai, mà tôi cũng không phải người dễ nổi giận, chỉ là lựa chọn của mỗi người khác nhau mà thôi.
Sắc mặt quản sự Dương thoáng chốc không ổn định. Tôi nheo mắt, mỗi cơ bắp trên người dần căng lên, nếu ông ta có dấu hiệu trở mặt, tôi phải ra tay trước!
“Thế này đi, La Hiển Thần, cậu giao vật phẩm tạo nên vụ án hung ngục đó ra, tôi sẽ đưa tập tài liệu cho cậu.”
Bất chợt, thần sắc quản sự Dương trở lại bình thường.
Tôi hơi nhíu mày, nói: “Đưa tập tài liệu cho tôi, tôi sẽ để Hoa Oanh mang vật phẩm đó về Hoàng Tư.”
“La Hiển Thần, cậu không tin tôi sao? Tôi chưa từng nuốt lời!” Quản sự Dương hỏi ngược lại.
Thực sự tôi không thể tin quản sự Dương, lần đầu gặp đã trở mặt, hai lần sau lại tính toán, ai biết được hôm nay tôi không làm theo ý ông ta, ông ta còn định giở trò gì nữa.
“Phá vụ án hung ngục, tìm thi thể công nhân, tất cả tôi đều làm rồi, giao dịch cũng có lần thanh toán, đây là công bằng.” Tôi nói lại.
“Công bằng…”
Quản sự Dương nhướn mày, lại cười.
Cơ bắp trên người tôi càng căng thẳng hơn, cứ tưởng quản sự Dương sẽ trở mặt, thì bất ngờ ông ta giơ tay ném tập tài liệu vào tay tôi.
“La Hiển Thần, thứ bên trong có thể sẽ khiến cảm xúc cậu không ổn định, tôi khuyên cậu về nhà rồi hãy xem.” Quản sự Dương thở dài.
Cảm xúc của tôi, ngay lúc đó dịu đi phần nào, tập tài liệu nặng trĩu, khiến tôi thở gấp hơn.
“Cảm ơn quản sự Dương.” Một tay nắm chặt tập tài liệu, tay kia tôi đặt lên ngực chắp tay sau đó tôi quay người vội vã bước ra ngoài.
Bước chân nhanh nhẹn, đi qua hành lang hẹp, lòng bàn tay đổ mồ hôi, trong lòng tôi càng thêm bồn chồn. Sắp biết được chuyện năm xưa của bố mẹ mình rồi!
Hoàng Tư chắc chắn không biết toàn bộ sự thật, nhưng tôi cũng có thể tìm được manh mối từ đây để đến gần sự thật hơn!
Mười năm qua, hai việc tôi khao khát nhất chính là
Báo thù nhà họ Tôn.
Biết được tất cả về bố mẹ mình!
Đi qua sảnh lớn, tôi tiến đến gần thang máy nhấn nút, thang máy vẫn ở trên tầng cao, chưa xuống. Ánh mắt của những người trong sảnh không ngừng quét qua người tôi, tiếng bàn tán liên tục vang lên, tôi hoàn toàn bỏ ngoài tai những gì họ nói.
Con số trên thang máy không hề thay đổi, ánh sáng đỏ lờ mờ. Bình thường tôi rất kiên nhẫn, nhưng lúc này lại rất khó kiểm soát tâm trạng. Mồ hôi từ lòng bàn tay càng ra nhiều, thấm ướt cả một góc tập tài liệu.
Tôi hít sâu một hơi, xé mở tập tài liệu, chưa kịp lấy tờ giấy A4 bên trong, điện thoại đã rung lên. Tôi nhíu mày, lấy điện thoại ra, người gọi là Hoa Oanh. Chẳng lẽ bên Tôn Đại Hải có gì thay đổi sao?
Tôi nhấc máy, giọng của Hoa Oanh có chút căng thẳng: “Cậu không sao chứ?”
“Tôi không sao, có chuyện gì?” Tôi hỏi.
Giọng Hoa Oanh trở nên thận trọng, cẩn thận từng lời.
“Không sao thì tốt, tôi nói cho cậu biết, nhất định phải nhớ kỹ, dù quản sự Dương nói gì, làm gì, khiến cậu tức giận hay phẫn nộ ra sao, cũng đừng ở lại Hoàng Tư, đừng về nhà, ra ngoài rồi tìm một chỗ an toàn ở lại. Sau đó tôi sẽ đến tìm cậu.”
Đồng tử tôi co rút lại ngay lập tức, Hoa Oanh lại khẽ nói: “Bên Tôn Đại Hải chắc không có vấn đề gì, tôi đã thấy cái lồng chim đó rồi, bên trong có một con vẹt mới, con trước đó chắc đã xảy ra chuyện gì khác, được rồi, nhớ kỹ nhé.”
Cuộc gọi kết thúc, mí mắt tôi khẽ giật. Đột nhiên tôi nghĩ tới, liệu có phải Hoa Oanh đoán được rằng quản sự Dương sẽ thu nhận tôi, nói gì đó không cho tôi báo thù? Cô ấy nghĩ rằng tôi sẽ trở mặt sao?
Tâm trạng hơi dịu đi một chút, nhưng Hoa Oanh vẫn chưa hiểu rõ tôi.
Cất điện thoại, tôi rút ra một tờ giấy A4. Cơ thể, đột nhiên cứng lại… Bởi vì trên tờ giấy A4, trống trơn, không có một chữ nào.
Ngón tay siết chặt tờ giấy rách, tôi nhanh chóng rút ra tờ A4 thứ hai, vẫn trống trơn.
Trong khoảnh khắc, đầu tôi vang lên tiếng ong ong, những lời của quản sự Dương bỗng vang lên bên tai.
…
“La Hiển Thần, thứ bên trong có thể sẽ khiến cảm xúc cậu không ổn định.”
…
“Tôi khuyên cậu về nhà rồi hãy xem.”
…
Cửa thang máy màu bạc có thể phản chiếu hình người, tôi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của chính mình.
Bị lừa rồi?!
Thật sự, nếu bây giờ quản sự Dương đứng trước mặt tôi, tôi sẽ muốn giết ông ta!
Ngay khoảnh khắc trước, lời dặn dò của Hoa Oanh lại vang lên trong tai…
Tôi đã suy đoán sai rồi…
Mục đích của quản sự Dương chắc chắn không đơn giản như vậy.
Ông ta bảo tôi về nhà.
Hoa Oanh bảo tôi đừng về nhà…
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhét hai tờ A4 lại vào tập tài liệu. Không biết vì sao, con số thang máy trước đó di chuyển chậm chạp từ tầng 28 xuống tầng 15, giờ lại không động đậy nữa.
Ánh sáng đỏ mờ mờ liên tục lan tỏa, giống như vệt máu. Tiếng bàn tán đột nhiên biến mất, trong khoảnh khắc, sảnh lớn trở nên vô cùng yên tĩnh. Đồng tử tôi co rút lần nữa, không hề cử động, chỉ dùng ánh mắt liếc nhìn hai bên thang máy.
Trong tình huống bình thường, bên cạnh thang máy chắc chắn có cầu thang, cầu thang có thể dẫn thẳng ra ngoài.
Ánh mắt tôi lướt qua cửa cầu thang, cửa bằng thép, có treo một chiếc khóa dày. Thang máy vẫn đứng yên ở tầng 15… Mồ hôi lạnh chảy dài theo trán, trái tim tôi chìm hẳn xuống đáy vực. Ngẩng đầu, tôi nheo mắt nhìn chiếc camera lắp ngoài cửa thang máy.
Có một chi tiết kỳ lạ là lúc trước, khi vào đây mấy lần, góc quay của chiếc camera này luôn cao hơn, có thể bao quát cả sảnh tầng hầm ba, bây giờ góc quay lại thấp hơn, hoàn toàn nhắm vào mặt tôi, giống như một con mắt cơ khí lạnh lùng.
Chấm đỏ chói mắt, tôi nhìn chằm chằm nó. Chỉ vài giây sau, tiếng vỗ tay vang lên từ phía sau.
“La Hiển Thần, ánh mắt thật sắc bén, qua màn hình điện thoại thôi mà suýt nữa dọa tôi toát mồ hôi lạnh.”
Tiếng vỗ tay vô cùng chói tai, nhưng vẫn không chói bằng giọng nói của quản sự Dương. Tôi quay phắt người lại, vừa vặn thấy quản sự Dương đang đứng tựa ở cửa thông vào văn phòng, còn một tay cầm điện thoại vỗ tay. Rõ ràng là, ông ta luôn đứng ở đó, theo dõi tôi qua camera trên điện thoại.
“Chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Về nhà rồi hãy xem, nếu không, thứ bên trong sẽ khiến cậu không ổn định cảm xúc.”
Khuôn mặt như dê già đang cười của quản sự Dương bỗng trở nên vô cùng nham hiểm.
“Ông không định cho tôi đi, đúng không?” Giọng tôi lạnh lẽo.
“Không, tôi định để cậu đi, nhưng không may, Hoa Oanh không muốn cậu đi.”
Quản sự Dương lắc đầu, chân mày nhíu chặt thành nếp, mắng: “Đúng là con tiện nhân ăn cháo đá bát.”
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
