Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 20

CHỈ CÓ MỘT BIỂU CA

Tô Ly quay đầu lại, chỉ thấy một tiểu thư ăn mặc lộng lẫy bước vào từ cửa, theo sau là hai, ba tiểu thư khác.

Vị tiểu thư đó hếch cằm lên, dáng vẻ kiêu căng nhìn người bằng nửa con mắt.

Liễu nương tử lập tức cười tươi ra đón: “Mấy vị tiểu thư muốn chọn vải hay mua y phục may sẵn?”

Vị tiểu thư đó chỉ vào mảnh lụa quang ti gấm và nói: “Ta muốn mua mảnh vải này!”

Liễu nương tử khó xử đáp: “Cái này… mảnh vải này vị tiểu thư đây đã mua rồi, vải này chỉ có duy nhất một cuộn, vị tiểu thư này đã đến trước…”

Sắc mặt tiểu thư kia lập tức trầm xuống, chưa kịp nói gì thì một tiểu thư đứng phía sau tiến lên nói: “Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không? Đây là thiên kim của Tể tướng đương triều! Còn không mau dâng mảnh vải lên?”

Như Ý Phường trở thành cửa hàng vải lớn nhất kinh thành là nhờ nguyên tắc kinh doanh rõ ràng của mình. Liễu nương tử đáp: “Vị tiểu thư này đến trước, trừ khi nàng không muốn, nếu không thì tiểu thư xem những mảnh vải khác đi.”

Mạnh Chỉ Vân liếc nhìn Tô Ly, hếch cằm lên nói: “Mảnh vải này ta muốn, ngươi chọn cái khác đi.”

Tô Ly đánh giá nàng một lượt. Nghe đồn tể tướng sủng thiếp diệt thê, chắc đây là vị tiểu thư xuất thân từ dòng thứ.

Tô Ly đóng nắp hộp đựng vải lại, Mạnh Chỉ Vân đắc ý.

Vừa định nói rằng Tô Ly biết điều, thì đã nghe thấy Tô Ly nói: “Liễu nương tử, đo người giúp ta, ta muốn may một bộ y phục từ mảnh vải này.”

Mạnh Chỉ Vân mặt tối sầm lại, giận dữ quát: “Ngươi dám! Ngươi có biết ta là ai không? Còn dám tranh với ta!”

Nhìn cách ăn mặc đơn giản của Tô Ly, Mạnh Chỉ Vân đoán nàng không phải người có gia thế lớn.

Tô Ly cười lạnh nói: “Chỉ là một thứ nữ, cũng dám làm càn!”

Câu nói này khiến Mạnh Chỉ Vân mất hết mặt mũi trước đám bạn bè đi cùng.

Cô ta xông lên định giơ tay đánh Tô Ly, miệng quát: “Tiện tỳ, đáng đánh!”

Chi Thư nhanh chóng ngăn lại, lớn tiếng quát: “Tiểu thư nhà ta là đích trưởng của Thượng thư, ngươi dám?”

Mạnh Chỉ Vân hất tay Chi Thư ra, cười lạnh: “Ồ, ta cứ tưởng là ai, hóa ra là cái kẻ xấu xí bị hủy dung của Tô gia, sao? Không trốn ở nhà, còn dám ra ngoài gặp người?”

Tô Ly nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng, rồi nói: “Chi Thư.”

Chi Thư quay lại hỏi: “Tiểu thư?”

“Ngươi có nghe thấy tiếng chó sủa không?”

Chi Thư sững sờ một lúc, rồi lập tức đáp: “Dạ, nô tỳ cũng nghe thấy.”

Sắc mặt Mạnh Chỉ Vân trở nên vặn vẹo. Cô ta không dám ra tay với Tô Ly, vì dù gì sau lưng Tô Ly cũng có Tô Thượng thư và phủ Quốc công, nên cô ta giơ tay định tát Chi Thư.

“Ngừng tay!”

Một giọng nói ngăn cản hành động của Mạnh Chỉ Vân. Cô ta giật mình quay đầu lại, ngay lập tức thu liễm vẻ hung hăng.

“Tham kiến Ngũ công chúa!”

Thấy Cảnh Vương điện hạ đứng phía sau Ngũ công chúa, Mạnh Chỉ Vân lập tức cúi chào: “Tham kiến Cảnh Vương điện hạ!”

Tô Ly cũng khẽ cúi người hành lễ: “Tham kiến Ngũ công chúa, Cảnh Vương điện hạ!”

Ngũ công chúa gật đầu hỏi: “Ngươi là Tô Ly? Tô Duyệt là thứ muội của ngươi?”

Tô Ly gật đầu đáp: “Hồi bẩm công chúa, đúng vậy.”

Kiếp trước nàng không quen biết vị Ngũ công chúa này, chỉ biết rằng Ngũ công chúa, người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, cuối cùng có một kết cục không mấy tốt đẹp.

Sau khi Quân Hoài lên ngôi, hắn đã ép nàng phải gả xa đến Tây Thần làm thân.

Ngũ công chúa gật đầu, liếc nhìn Tô Ly một cái.

Nhìn kỹ hơn, đôi mắt lộ ra ngoài tấm khăn che mặt của nàng đặc biệt trong sáng.

Ánh mắt trong veo, không chút tạp chất, giống hệt con mèo Ba Tư mà mẫu phi nàng nuôi trong cung, mềm mại yếu ớt, không trách được thứ muội của nàng dám bôi nhọ lên người nàng.

Nếu Tô Ly biết suy nghĩ này của công chúa, chắc chắn nàng sẽ thấy buồn cười.

Kiếp trước nàng có thể yếu đuối, dễ bị bắt nạt, nhưng kiếp này, Tô Ly là ác quỷ trở về từ địa ngục, để kéo những kẻ đã hại nàng cùng xuống địa ngục!

Ngũ công chúa lại nhìn về phía Mạnh Chỉ Vân, nói: “Ta đã nghe thấy cuộc tranh chấp của các ngươi từ bên ngoài. Người ta đến trước, thì vải là của người ta, sao ngươi còn dám cướp? Tể tướng chính là dạy dỗ nữ nhi nhà mình như vậy sao?”

Mạnh Chỉ Vân vội vàng nhận lỗi: “Thần nữ biết sai rồi!”

Ngũ công chúa hừ lạnh: “Dựa vào thế lực hiếp người, thật là to gan! Sao bây giờ không dám làm tới nữa?”

Mạnh Chỉ Vân vội vàng cúi đầu đáp: “Thần nữ biết sai rồi, thần nữ xin cáo lui ngay!”

Nói xong, cô ta cùng nhóm người đi theo nhanh chóng hoảng hốt rời đi.

Quân Mặc khẽ cười, hoàng tỷ của hắn, dù chỉ lớn hơn hắn một tuổi, nhưng mỗi khi nghiêm mặt thật sự rất đáng sợ.

Quân Mặc bỗng nhiên lên tiếng, giọng điệu ấm áp và nhẹ nhàng, ẩn chứa ý cười: “Hoàng tỷ, mau chọn đi, chọn xong rồi hồi cung.”

Vừa mới nghiêm mặt vài giây trước, Ngũ công chúa lập tức nháy mắt trêu Quân Mặc: “Ta biết rồi, biết rồi, bắt ngươi đi dạo phố với ta, ngươi thấy khó chịu lắm đúng không?”

Nhìn thấy ánh mắt tò mò của Tô Ly, Ngũ công chúa lập tức nghiêm mặt trở lại, khẽ ho một tiếng và nói: “Ngươi cứ chọn trước đi.”

Tô Ly khẽ cười và nói: “Công chúa thứ tội, người cứ chọn trước.”

Ngũ công chúa hếch mặt cao ngạo đáp: “Ừm.”

Liễu nương tử lập tức tiến lên chọn vải cho Ngũ công chúa, Tô Ly bước sang một bên, thỉnh thoảng nghe thấy hai người họ nhắc tới những từ như “Thái tử”, “hôn lễ”.

Một lát sau, Ngũ công chúa nhìn Tô Ly nói: “Ngươi chọn đi, ta không chọn được gì ưng ý cả.”

Tô Ly cũng không thấy bất ngờ, bởi lẽ vải vóc trong cung đều là những cống phẩm thượng hạng từ khắp nơi gửi tới. Như Ý Phường dù lớn, vải ở đây tuy tốt nhưng không thể vượt qua cống phẩm được.

Sau khi Ngũ công chúa và Quân Mặc rời đi, Tô Ly hành lễ tiễn họ.

Sau đó, nàng quay lại yêu cầu Liễu nương tử đo người cho mình.

Quân Mặc quay đầu lại nhìn một chút.

Ngũ công chúa đột nhiên nói: “Tô tiểu thư cũng thật đáng thương, vài năm trước ta gặp nàng trong cung yến, nàng rất đáng yêu. Mấy năm nay không gặp, giờ lại bị hủy dung, đáng tiếc thật.”

Quân Mặc nhàn nhạt đáp: “Là số mệnh cả thôi.”

Ngũ công chúa cười nhạo: “Còn trẻ như vậy mà đã nói mấy lời già dặn như thế, giống như đã nhìn thấu hồng trần vậy. Tìm lấy một Vương phi đi, kẻo Đức phi nương nương suốt ngày ở trước mặt mẫu phi ta mà càm ràm đấy.”

Quân Mặc vẫn giữ gương mặt bình thản, mỉm cười nói: “Tùy duyên thôi.”

Ngũ công chúa bĩu môi. Vị hoàng đệ này, đến một ngày nào đó xuất gia tu hành thì nàng cũng không ngạc nhiên.

Quả thật giống hệt Đức phi nương nương, không tranh không đoạt, dù có núi Thái Sơn đổ trước mắt cũng không đổi sắc mặt.

Khi Tô Ly trở về phủ đã là giờ cơm trưa.

“Mẫu thân, con đến cùng người dùng bữa.”

Tô phu nhân cười mắng: “Trước đây con không ra khỏi cửa, giờ vừa ra ngoài đã đến giờ ăn mới về, thật là ham chơi.”

Nói xong liền bảo người dọn thức ăn. Tô Ly cùng mẫu thân dùng cơm xong, lại trò chuyện một lúc. Khi Tô mẫu sắp nghỉ trưa, Tô Ly mới đứng dậy cáo lui, dẫn theo nha hoàn về viện của mình.

“Biểu muội.”

Khi đi ngang qua ao sen, một giọng nam khó chịu vang lên phía sau.

Tô Ly quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam tử mặc cẩm y đang đi về phía nàng, còn tự cho là phong lưu phe phẩy quạt.

Chi Thư chắn trước Tô Ly, quát: “Đứng lại! Ngươi là ai?”

Hạ Văn Tài liếc nhìn Chi Thư một cái, trong mắt lóe lên tia sáng. Tiểu thư này tuy là người bị hủy dung xấu xí, nhưng nha hoàn lại rất xinh đẹp. Đợi sau khi có được Tô Ly, mấy nha hoàn này tự nhiên cũng thuộc về hắn.

Lập tức sự bất mãn với việc cô mẫu bảo hắn cưới Tô Ly cũng giảm đi phần nào.

“Ta là biểu ca của muội, Hạ Văn Tài đây.”

Tô Ly nhíu mày, Hạ Văn Tài? Con trai của Hạ Giang?

Xem ra người ở Tây Viện không thể ra khỏi phủ, Hạ Giang liền phái con trai mình đến.

Tô Ly lạnh lùng nói: “Ta chỉ có một biểu ca, là công tử phủ Vệ Quốc Công.”

Nói xong Tô Ly quay người đi tiếp.

“Này, biểu muội đừng đi mà! Biểu muội chờ đã!”

Hạ Văn Tài nhanh chóng đuổi theo, định nắm lấy tay Tô Ly.

Chi Thư giận dữ quát: “Vô lễ!”

Tô Ly dừng bước, quay đầu lạnh lùng nói: “Ngươi còn quấy rầy nữa, ta sẽ bảo người ném ngươi xuống ao!”

Nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của Tô Ly, Hạ Văn Tài lập tức không dám tiến lên.

Nhìn bóng lưng của nàng, đáy mắt Hạ Văn Tài hiện lên sự độc ác.

Con tiện nhân, đợi ta có được ngươi, xem ngươi còn cứng rắn được không!

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

2 Comments

Gửi phản hồi cho Cookies Hủy trả lời