Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 28

THẬT LÀ TÀN NHẪN

Thấy trong phòng không có động tĩnh gì, người bên ngoài từ từ đẩy cửa bước vào.

Trong bóng tối, Tô Ly chăm chú quan sát cửa phòng. Người đến nhìn dáng vẻ là một nam nhân, mặc trường bào màu tối. Nhờ ánh trăng, có thể thấy trên mặt hắn che một mảnh vải đen.

Hắn vào phòng đóng cửa lại, rón rén tiến gần đến giường, Tô Ly ra hiệu cho Quân Mặc nín thở, rồi vung tay, Chỉ thấy hắc y nhân loạng choạng vài bước rồi ngã xuống đất bất động.

Quân Mặc nhướng mày, nhìn cô gái trước mặt. Tô Ly tiến đến gần nam tử bịt mặt, kéo xuống khăn che mặt của hắn.

Chính là Hạ Văn Tài!

Quân Mặc cũng bước tới, nói: “Không ngờ hôm nay lại gặp được một cảnh thú vị như vậy, xem ra nhiều người đang nhắm đến Tô tiểu thư.”

Tô Ly không quay đầu lại, bình thản nói: “Để Cảnh Vương điện hạ chê cười rồi.”

Quân Mặc nói: “Cần bổn vương giúp gì không?”

“Nếu điện hạ rảnh rỗi, khi đi thuận tiện bẻ gãy tứ chi của người này, rồi ném xuống núi đi.”

Quân Mặc thấy nàng quá mức bình tĩnh, ngược lại khơi dậy chút tò mò. Nếu là cô nương bình thường gặp phải chuyện như thế này, e rằng hoảng sợ chỉ biết hét lên. Còn nàng lại bình thản phân phó hắn làm việc.

“Ta tưởng nàng sẽ ném hắn lên giường của đối phương, không ngờ lại muốn bẻ gãy tứ chi của người ta, thật là tàn nhẫn.”

Tô Ly nhịn không lườm hắn, Nàng vốn muốn lấy gậy ông đập lưng ông, nhưng Tô Duyệt vẫn đang mang danh thứ nữ phủ Thượng Thư, những người đến dâng hương đều là gia quyến quan lại.

Nếu truyền ra ngoài, chốn Phật môn thanh tịnh xảy ra chuyện bẩn thỉu, thì danh tiếng của nàng, một đích nữ, cũng sẽ bị hủy hoại theo. Chỉ có loại thiếp thất xuất thân nhỏ bé như Hạ thị mới không để ý đến thể diện gia tộc, chỉ biết đến lợi ích trước mắt.

Hậu viện của quan viên kinh thành nào sạch sẽ? Nhưng mọi người đều đóng cửa giải quyết, chưa bao giờ để chuyện như thế này lộ ra ngoài. Nếu làm lớn chuyện, Ngự Sử Đài dâng sớ lên, mũ quan có thể bị mất.

Tô Ly lo lắng cho mẫu thân ở phòng bên, nhìn Quân Mặc nói: “Điện hạ tùy ý, ta đi xem mẫu thân ta.”

Nói xong, mặc kệ trong phòng một người nằm một người đứng, nàng bước ra ngoài.

Quân Mặc ngẩn người. Nàng cứ thế chắc chắn rằng hắn sẽ giúp nàng xử lý sao?

Nghĩ vậy, hắn vẫn mở miệng: “Mặc Dương.”

Trong phòng lập tức xuất hiện một nam tử mặc hắc y võ phục.

“Vương gia.”

“Theo lời Tô tiểu thư mà làm.”

“Vâng!”

Mặc Dương xách Hạ Văn Tài trên đất lên, thoắt cái đã biến mất tại chỗ.

Tô Ly đến phòng bên cạnh, đẩy cửa bước vào, phát hiện ma ma và nha hoàn ngủ ở gian ngoài đều không có ý thức. Nàng nhanh chóng đi vào trong, kiểm tra mẫu thân, thấy chỉ bị trúng mê hương, nàng thở phào nhẹ nhõm.

Trở về phòng mình, phát hiện Quân Mặc đã rời đi. Lăn lộn một hồi, người cũng mệt mỏi, nàng cởi y phục lên giường ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Tô Duyệt đã ăn mặc chỉnh tề đến phòng của Hạ thị.

“Nương, người mau lên!” Tô Duyệt thúc giục, trong mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn.

Hạ thị để nha hoàn giúp mình trang điểm, khóe miệng nhếch lên.

“Gấp gì chứ?”

Tô Duyệt vui vẻ nói: “Con muốn nhanh chóng nhìn thấy…”

Hạ thị ngắt lời: “Duyệt Nhi, ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, phải không lộ hỉ nộ ra ngoài.”

Tô Duyệt nghĩ đến việc sắp được thấy Tô Ly gặp xui xẻo, tâm trạng rất tốt nghe Hạ thị dạy bảo.

Rất nhanh, Hạ thị cũng trang điểm xong, hai mẹ con cùng nhau hướng về đông phòng.

Tô phu nhân ngạc nhiên nhìn hai mẹ con tươi cười ở cửa.

“Hôm nay sao đến sớm vậy?”

Hạ thị nói: “Phu nhân muốn dâng hương đầu, nên chúng ta đến sớm, tránh làm chậm trễ.”

Tô phu nhân hài lòng gật đầu, xoa xoa trán, không biết sao, ngủ một giấc lại càng thấy mệt mỏi hơn.

Tô phu nhân cũng đã sửa soạn xong, hỏi Vong Hạ: “Ly Nhi còn chưa đến sao?”

Vong Hạ đáp: “Có lẽ hôm qua tiểu thư mệt quá ạ.”

Hạ thị cười đầy ẩn ý, chẳng phải hôm qua mệt lắm sao.

Tô Duyệt không kiềm chế được nói: “Nương, chúng ta cùng đi xem tỷ tỷ đi, đừng để tỷ ấy không khỏe.”

Nghe vậy, Tô phu nhân cũng có chút lo lắng, đứng dậy dẫn theo nha hoàn ra ngoài. Vừa ra đã thấy Mặc Họa và Chi Thư đứng trước cửa, sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc.

Tô phu nhân hỏi: “Các ngươi không hầu hạ tiểu thư thức dậy, đứng ngoài cửa làm gì?”

Hai nha hoàn ấp úng, khóe miệng Hạ thị không giấu nổi nụ cười.

“Phu nhân, chúng ta mau vào xem, đừng để đại tiểu thư lại bị cảm lạnh.”

“Đúng đó, nương, chúng ta mau vào xem đi.”

Tô phu nhân tiến lên, Mặc Họa ngẩng đầu ngăn lại: “Không thể vào!”

Tô phu nhân nghi hoặc nhìn nàng: “Tại sao không được vào? Ly Nhi làm sao?”

Hạ thị cũng tiến lên nói: “Ngươi nha đầu này thật kỳ lạ, dám cản phu nhân.”

Tô Duyệt nóng lòng muốn thấy cảnh thê thảm của Tô Ly trong phòng.

“Ngươi mau tránh ra! Ta muốn xem tỷ tỷ.”

Tô phu nhân cảm thấy có gì đó không ổn, hai mẹ con này sao lại nóng lòng muốn mở cửa như vậy, còn hai nha hoàn thì cứ ngăn cản.

Tô phu nhân nói: “Ta về phòng đợi, bảo tiểu thư của các ngươi chuẩn bị xong thì đến.”

Thấy hai nha hoàn thở phào nhẹ nhõm, Hạ thị nghĩ trong phòng chắc chắn là cảnh tượng không thể chịu nổi.

“Phu nhân, đừng để đại tiểu thư thật sự bệnh rồi, mấy nha đầu này sợ bị trách phạt mới ngăn chúng ta, chúng ta vẫn nên vào xem đi!”

Đã đến nước này, con tiện nhân Tô Ly sắp thân bại danh liệt, cửa phòng này không mở cũng phải mở!

Tô Duyệt càng tiến lên định đẩy Mặc Họa và Chi Thư ra. Lúc này cửa lại mở ra.

“Hạ di nương và muội muội quan tâm ta như vậy, ta thật cảm động đấy!”

Nhìn Tô Ly đứng ở cửa mỉm cười nhạt, Hạ thị trợn tròn mắt.

Tô Duyệt càng kêu lên: “Sao ngươi lại…”

Tô Ly nhìn nàng, cười nói: “Ta làm sao? Ta không phải vẫn tốt sao.”

Tô phu nhân thấy con gái không sao, thở phào nhẹ nhõm, nói: “Đóng cửa làm gì? Hai nha đầu này cũng không nói.”

Tô Ly cười nói: “Con chẳng phải đang làm bài khóa sáng sớm sao? Hôm qua phương trượng nói buổi sáng đọc một đoạn kinh văn là linh nghiệm nhất, con không muốn bị người quấy rầy, nên bảo các nàng canh ngoài cửa, tránh bị quấy nhiễu.”

Tô phu nhân gật đầu nói: “Chúng ta mau đến chính điện thôi.”

Tô Duyệt không cam lòng, xông vào phòng của Tô Ly, nhìn quanh bốn phía, không có gì khả nghi.

Tô Ly cười hỏi: “Muội muội làm gì vậy?”

Tô Duyệt không cam tâm đáp: “Không… không có gì, chỉ là muốn xem phòng của tỷ và của muội có gì khác nhau không.”

Tên ngốc Hạ Văn Tài kia, không phải sợ chuyện mà bỏ chạy rồi chứ?

Tô Ly không để ý đến nàng, đỡ mẹ đi về phía trước.

Hạ thị tiến lên kéo tay Tô Duyệt, nói: “Nhị tiểu thư, chúng ta mau theo phu nhân đi thôi.”

Nói xong, bà nháy mắt với con gái, Tô Duyệt dù không cam lòng, cũng chỉ đành đầy vẻ oán hận mà theo về chính điện.

Một đoàn người đến chính điện, có tiểu sa di dậy sớm đã bắt đầu quét dọn. Mọi người dâng hương đầu, lại quỳ cầu nguyện một lúc lâu, rồi mới trở về phòng dùng bữa sáng. Buổi sáng phương trượng còn giảng kinh, Tô phu nhân dự định chiều mới khởi hành về phủ.

Trong tây phòng, Tô Duyệt mặt đầy tức giận.

“Nương, chẳng phải người nói lần này chắc chắn không sơ sót sao? Sao Tô Ly một sợi tóc cũng không thiếu!”

Hạ thị trong lòng cũng tức giận, tên vô dụng đó, cần dùng hắn thì hắn lại trốn mất!

“Duyệt Nhi đừng nóng, ta còn có kế hoạch khác.”

Không tìm được đứa cháu vô dụng kia, chỉ có thể đổi người khác.

Như vậy cũng có thể khiến Tô Ly mất hết danh tiếng.

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

2 Comments

Gửi phản hồi cho Cookies Hủy trả lời